⬅ Trước Tiếp ➡
Chờ Cố Chính Tắc làm xong xuôi cũng gần 3 giờ sáng, Cố Mang vẫn chưa ngủ, ngồii trên ghế ngoài phòng khách, giống như con chó trông nhà, cẩn thận đề phòng trộm cướp không mời mà đến.
Cố Chính Tắc lấy khăn ra phòng khách lấy nước ấm, Cố Mang cuối cùng cũng chịu mở miệng nói, "Không phải hai người chia tay rồi sao?"
Cố Chính Tắc không cho là đúng, "Ly hôn còn có thể phục hôn mà."
Với anh chuyện chia tay giống như chuyện cỏn con.
Cố Mang nổi giận đùng đùng, "Anh nói phục hôn thì phục hôn được à?"
Cố Chính Tắc mất kiên nhẫn, "Vậy cậu nói ly hôn là ly hôn à? Nhỏ giọng một chút."
Anh nói xong thì lấy thêm khăn ướt, cửa phòng ngủ không khóa, Cố Mang nhìn thấy anh lấy khăn ướt để trên đầu giường rồi khom lưng kiểm tra nhiệt độ trên trán của Cố Khấu.
Cố Khấu ngủ mơ màng, mắt mở he hé, nhìn thấy là anh thì nắm lấy tay áo anh không chịu buông, nói thủ thỉ gì đó.
Cố Chính Tắc kéo ống tay áo từ trong tay cô ra, cong eo, nhẹ nhàng hôn một cái lên chóp mũi cô, cũng thủ thỉ nói lại gì đó.
Cố Khấu, bà chị này đúng là vua nói xạo, làm cho Cố Mang cảm thấy chính cậu mới là người ngoài.
Cố Chính Tắc chưa cho cậu cơ hội để thương xuân buồn thu thì đã cứng rắn đuổi cậu đi ngủ, "Ngày mai cậu quay lại bệnh viện đi."
Cố Mang tức điên, "Ai cần anh lo! Tôi không về!"
Cố Chính Tắc nghiêm túc suy xét vài giây, "Có thể. Vậy chờ cô ấy tỉnh lại rồi, cậu xin lỗi với cô ấy."
Cố Mang cố gắng đè thấp giọng nói đang ở chế độ "gầm rú đề-xi-ben" của mình, "Tôi xin lỗi, vì lý do gì?"
Cố Chính Tắc thong thả nói: "Nếu không phải tại cậu, cô ấy có cần phải mặc đồ ướt chạy ra ngoài gió lạnh không?"
Thật ra chẳng ai biết tại sao Cố Khấu lại mặc đồ ướt chạy ra ngoài gió lạnh, tám phần là không tránh được liên can tới Cố Mang, nhưng anh vừa nghe tới lý do cô sinh bệnh đã nổi giận, nhìn thấy mặt ai cũng muốn quạo, bây giờ tóm được kẻ lãnh tội Cố Mang này, nào có chuyện dễ dàng bỏ qua.
Không ngờ tới Cố Mang lại là kiểu người dễ nắn đến vậy, cậu ngoan ngoãn đi về ngủ, có điều đặt sẵn bảy tám cái báo thức, cách một tiếng lại đi kiểm tra một lần, cậu sợ Cố Chính Tắc tranh thủ nguyệt hắc phong cao sẽ lạt thủ tồi hoa*.
*ý chỉ người không biết thương xót cái đẹp.
Có điều kết quả kiểm tra lại không như mong muốn của cậu bởi vì Cố Chính Tắc đã kê một cái ghế sô pha ở ngay cạnh giường của Cố Khấu, cứ cách một lúc lại kiểm tra nhiệt độ cơ thể cô, chờ truyền dịch xong rồi còn tỉ mỉ giúp cô đè lại miếng bông gòn trên lỗ kim, đúng chuẩn hình mẫu một người bạn trai năm tốt.
Cố Mang giống như một tay đấm bốc đã về vườn, mỗi một quyền ra đòn đều là kỹ xảo và cảm tình của người em trai nhưng chỉ tiếc lại đấm vào bông, tâm trạng xuống thấp cực điểm.
Buổi sáng Cố Chính Tắc cho người mang bữa sáng qua đây, Cố Mang cố tình chọc gậy bánh xe, nói, "Chị tôi không cho tôi ăn cơm ngoài."

⬅ Trước Tiếp ➡