Ngô Đình uống hết nước sướng của hộ lý nhỏ, ngọt ngọt thanh thanh, đến mức hắn không thể dừng lại được, trên đời này làm sao có thứ nước ngon như vậy, hắn thật sự rất muốn nhổm dậy ôm chầm lấy cái mông dâʍ của cậu hộ lý nhỏ này mà bú ɭϊếʍ cho thỏa thuê.
Lý Tê ngồi trên mặt Ngô Đình tiếp tục muốn làm gì thì làm, một lúc sau thì tự bẻ hai cánh mông ra, đặt c̠úc̠ Ꮒσα vào chóp mũi phú hào mà cọ cọ, chốc nữa lại banh lỗ nứиɠ của mình ra rồi ịn lên miệng phú hào.
Chơi sướng xong xuôi, Lý Tê định đứng dậy nghỉ ngơi một lát, nhưng rồi lại nhận thấy cây hàng của phú hào đã cứng lên từ bao giờ, sao lúc hôn mê mà ©ôи ŧɧịŧ cũng ngẩng đầu được thế nhỉ?
Lý Tê cởϊ qυầи của phú hào ra, một cây côn ŧᏂịŧ đậm màu to lớn bật ra, cái con hàng này trông quen mắt thế nhể.
Lý Tê dùng tay đo lường kích cỡ một chút, phát hiện cây gậy thịt này có độ lớn giống hệt với con ciu bự đã cᏂị©Ꮒ cậu bữa trước, ngày ấy cậu bị thuốc làm cho váng đầu, tuy mơ mơ màng màng có nhiều chuyện không nhớ rõ, nhưng giờ đây nhìn thấy khúc thịt này cậu tức thì nhớ ra được rất nhiều chuyện.
Lý Tê nhớ tới bản thân mình chủ động ngồi lên ©ôи ŧɧịŧ của phú hào, cho nên cậu không phải là bị người khác cho ŧɧασ, mà là bị lão phú hào trên giường bệnh này ŧɧασ.
Tâm tình của Lý Tê đột nhiên tốt lên hẳn, cậu hưng phấn há to miệng ngậm lấy ©ôи ŧɧịŧ to lớn của phú hào mà liếʍ ʍúŧ hai cái, tuy rằng cây côn ŧᏂịŧ to lớn này nhìn có chút xấu xí nhưng ăn rất ngon, không giống như những ©ôи ŧɧịŧ có mùi tanh tanh của đàn ông khác.
Lý Tê vừa liếm ©ôи ŧɧịŧ đồng thời cũng không quên cọ bé bướm nứиɠ của mình lên mặt phú hào.
Ngô Đình mở mắt ra nhìn chằm chằm cái lỗ dâʍ nhỏ sát ngay trước mặt, thật sự muốn liếm một cái, liếm nước sướng đọng lại trên đó cho bằng hết mới thôi.
Nhưng Lý Tê lại rất tận tâm để bú ciu của hắn, đến nỗi không thèm ấn hυyệŧ của mình xuống mặt hắn.
Vậy nên Ngô Đình chỉ có thể trơ mắt mà nhìn con sò gợϊ ȶìиᏂ nọ đung đưa bên trên miệng mình.
Đôi lúc Lý Tê sẽ ịn mông xuống chà chà hai cái trên mặt phù hào, nhưng lần nào cậu cũng không dám đè mạnh vì sợ phú hào hụt hơi không thở nỗi mà chết, lúc đó là chơi đến quá độ rồi.
Sau khi Lý Tê ăn ©ôи ŧɧịŧ bự của phú hào một lúc lâu thì đột nhiên điện thoại di động của cậu vang lên.
Danh bạ điện thoại của Lý Tê chỉ có vài người liên lạc ít ỏi, mà người thường gọi điện thoại cho cậu nhiều nhất hình như là viện trưởng cô nhi viện.
Lý Tê nhả côn ŧᏂịŧ trong miệng ra, cầm lấy điện thoại nhìn thoáng qua, quả nhiên là viện trưởng gọi đến cho cậu.
Viện trưởng quan tâm hỏi cậu: “Tiểu Tê, em tìm được công việc mới chưa?”
Lý Tê bước xuống khỏi người phú hào, trốn đến ban công nghe điện thoại.
Ngô Đình nghi hoặc mà nhíu mày, thầm nghĩ là ai gọi cho Lý Tê vậy cà, theo như những gì hắn từng điều tra thì bên cạnh cậu hộ lý nhỏ này vốn đâu có bạn bè gì.
“Tìm được việc rồi ạ, chờ sau khi được nhận lương em sẽ chuyển cho ông.”
“Tiểu Tê cảm ơn em, nếu không có em thì cô nhi viện đã đóng cửa từ lâu rồi, những đứa nhỏ kia cũng sẽ không có chỗ nào để ở nữa.”
“Không có gì đâu ạ, em sẽ tiếp tục cố gắng kiếm tiền, viện trưởng ông cũng phải giữ gìn sức khỏe.”
Hồi còn nhỏ Lý Tê lớn lên trên cô nhi viện, cô nhi viện đó chứa đựng rất nhiều hồi ức thuở bé của cậu, cậu không muốn thấy nơi ấy trở thành một bãi phế tích.
Sau khi cúp máy của viện trưởng Lý Tê bèn liên hệ với trợ lý của phú hào, muốn ứng trước một chút tiền để gửi trước cho viện trưởng.
Trợ lý rất thoải mái đồng ý yêu cầu ứng trước lương của Lý Tê, còn nói: "Chỉ cần cậu làm việc chăm chỉ thì có thể cho cậu bao nhiêu tiền tùy thích."
Lý Tê chợt nhớ tới thời điểm mình bị cᏂị©Ꮒ sắp ngất xỉu có nghe một âm thanh nói bên tai cậu, nói rằng chỉ cần cậu ngoan ngoãn thì sẽ mua cho cậu xe và cả nhà ở.