Từ lúc cô bước vào, Cố Đình Sâm đã dán ánh mắt lên người cô, cô mặc một chiếc váy dài màu trắng, biểu cảm lơ đễnh, càng giống như vì được sủng ái mà kinh ngạc.
Vốn còn cảm thấy phô trương, Cố Đình Sâm nhướng mày, xem ra vị Cố phu nhân này của anh cũng khá thích, thích đến mức ngẩn người cơ mà.
Vì vậy anh liền đứng dậy đi về phía cô.
“Thích không?”
Lê Thiển chớp mắt mới lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn anh “Anh…”
Cố Đình Sâm trực tiếp ôm cô vào lòng, hôn lên mái tóc cô, giọng nói trầm thấp mang theo chút lười biếng tùy hứng.
“Ừm, chuẩn bị cho em, hài lòng không?”
Lê Thiển chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn, là loại tình cảm mà cô không thể khống chế được.
Trái tim cô dường như đang nói với cô, cô yêu anh, chưa từng thay đổi.
Nhưng càng như vậy, Lê Thiển càng rõ ràng, người đàn ông trước mắt này không yêu cô.
Bây giờ anh muốn dỗ dành cô, thậm chí dành thời gian bên cô chỉ vì anh cho rằng cô đang giận dỗi với anh.
Lê Thiển hít sâu một hơi, khẽ nói “Tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Cố Đình Sâm lại nắm tay cô dẫn đến bàn ăn ngồi xuống, hai tay đặt lên vai cô, thấp giọng hỏi.
“Muốn nói gì?”
Lê Thiển nhìn anh quay sang ngồi xuống phía đối diện, trong chốc lát không biết nên mở lời thế nào, tâm trạng cô lúc này quả thật có hơi hỗn loạn.
Cô không thể phủ nhận, trái tim cô lại bị anh làm cho loạn nhịp.
Cố Đình Sâm thấy cô không nói ra được, khóe miệng nhếch lên “Không muốn nói thì ăn cơm trước, ăn xong rồi nói.”
Lúc này Lê Thiển mới chú ý đến đồ ăn trên bàn, nhưng khi cô lướt qua món xôi xoài, ánh mắt cô liền dừng lại.
Cố Đình Sâm thấy cô nhìn đĩa xôi xoài tưởng cô thích, liền tự tay bưng lên đặt ở vị trí gần cô hơn.
“Cũng thích ăn món này à?”
Lê Thiển cúi đầu che giấu cảm xúc trong mắt, nhưng hai tay dưới bàn đã âm thầm nắm chặt.
Thích? Không, cô cực kỳ ghét.
Chỉ vì lúc nhỏ cô ăn xoài suýt dị ứng đến chết, vậy nên cô luôn tránh xa xoài.
Còn nữa, cũng thích ăn là chỉ ai?
Có ai thích ăn ư? Chắc chắn không phải cô.
Tâm trạng vốn rối bời lại dần lắng xuống vì đĩa xôi xoài này, nhưng đồng thời cô cũng cảm thấy mình thật nực cười, chỉ vì hành động hôm nay của anh mà lại sinh ra ảo tưởng, tự mình hiểu lầm.
Lê Thiển không nhìn nữa mà thu ánh mắt lại, trực tiếp đưa tập tài liệu trên tay qua.
“Đây là thứ tôi thức cả đêm tổng hợp ra, anh xem có thiếu sót hay không đúng chỗ nào không.”
Cố Đình Sâm liếc nhìn tập tài liệu cô đưa qua, ánh mắt dịu dàng lập tức giảm bớt.
“Em lại muốn chọc giận tôi?”
Lê Thiển khẽ mím môi, lắc đầu, giọng điệu bình tĩnh “Cố Đình Sâm, anh có thể xem trước rồi hẵng nói.”
Cố Đình Sâm nheo mắt nhìn cô “Tôi vẫn thích em gọi tôi là chồng hơn.”
Lê Thiển hơi lảng tránh ánh mắt, ngay sau đó tập tài liệu trên tay đã bị anh lấy đi.
Nhưng khi Cố Đình Sâm nhìn ra bên trong là thứ gì, nhiệt độ trong mắt anh lập tức nguội lạnh.
Anh giơ tay lên, giọng điệu không nóng không lạnh “Em thức cả đêm là để làm thứ này?”