⬅ Trước Tiếp ➡
"Đặc biệt là khi nhìn vào chiếc cổ trắng nõn mảnh mai của cô, cảm giác lần đó tuyệt đến mức nào, chỉ có anh là người rõ nhất."
Cố Đình Sâm khẽ che khóe môi, lặng lẽ dời tầm mắt, tựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong lúc đó, Lê Thiển lén liếc anh một cái nhưng không nói gì. Thế nhưng, khi thu lại tầm mắt, cô vô tình nhìn thấy một tập tài liệu có chữ "ly hôn" trên bìa.
Tim cô bỗng chốc thắt lại, nhìn về phía gương mặt của Cố Đình Sâm theo phản xạ.
Cô vô thức siết chặt tay, đơn thoả thuận ly hôn?
Vậy là anh đến đưa đơn thoả thuận ly hôn cho cô sao?
Anh đồng ý rồi?
Ánh mắt cô quá chăm chú khiến Cố Đình Sâm vừa mở mắt ra đã bắt gặp cô nhìn chằm chằm vào một chỗ.
Anh liếc mắt qua, nhếch môi cười lạnh "Vội đến thế ư?"
Lê Thiển chớp mắt, ánh mắt dừng lại trên gương mặt anh.
"Hôm nay anh đến đưa đơn thoả thuận ly hôn cho tôi sao?"
Cố Đình Sâm không nói gì, vì đúng là anh có ý định đấy. Nhưng lúc này, sắc mặt anh không được tốt cho lắm, có hơi u ám.
Lê Thiển im lặng vài giây, sau đó chủ động hỏi tiếp "Bây giờ tôi có thể xem một chút không?"
Nói xong, cô vươn tay định lấy tập tài liệu bên phía anh.
Nhưng ngay khi sắp chạm vào, cổ tay cô đã bị giữ chặt một cách dễ dàng.
Lê Thiển sững sờ, ngước mắt nhìn anh.
Cố Đình Sâm cúi xuống nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm "Em vội vàng muốn ly hôn với tôi như vậy, chẳng lẽ đã tìm được người khác rồi ư?"
"Đương nhiên không phải, tôi chỉ muốn…"
"Muốn xem gì? Không phải em muốn ra đi tay trắng sao?"
Đúng vậy, chính cô là người chủ động đề nghị ra đi tay trắng. Vậy thì nội dung bản thỏa thuận còn cần gì phải xem nữa?
Lê Thiển định rút tay về nhưng bị anh dùng lực kéo lại, cả người ngã nhào vào lòng anh.
"Anh…"
Cố Đình Sâm nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn xuống, hoàn toàn không cho cô cơ hội mở miệng.
"Ưm không "
Lê Thiển bừng tỉnh, định giãy giụa nhưng lại bị anh ôm chặt vào lòng.
Về sức mạnh, cô hoàn toàn không phải đối thủ, chỉ có thể cố thủ chống cự.
Dường như Cố Đình Sâm khẽ bật cười, dùng lực siết chặt eo cô.
"A…"
Trong phút chốc lơ là, tuyến phòng thủ hoàn toàn bị phá vỡ.
Cơ thể Lê Thiển quá quen với sự đụng chạm của anh, phản ứng sinh lý không phải thứ mà tâm trí có thể kiểm soát được.
Động tác giãy giụa của cô dần dần trở nên yếu ớt.
Cuối cùng, cô kiệt sức tựa cằm lên vai anh, thở dốc.
Ánh mắt Cố Đình Sâm tối sầm, bàn tay xoa nhẹ sau gáy cô, giọng trầm thấp chứa đầy du͙c vọng khó che giấụ
"Thế này mà còn muốn rời xa tôi?"
Lê Thiển cắn môi, muốn thoát khỏi vòng tay anh.
"Phản ứng cơ thể không có nghĩa là tinh thần tôi chịu sự chi phối của anh. Cố tổng là người trưởng thành, chẳng lẽ không hiểu điều đó sao?"
Cố Đình Sâm khựng lại một chút, khóe môi nhếch lên một nụ cười mơ hồ.
"Cố tổng?"
Lê Thiển không đáp.
"Chậc, em gọi tôi là Cố tổng trong tình huống này, nghe cũng thú vị đấy. Gọi lại lần nữa cho tôi nghe xem nào?"
Lê Thiển bị thái độ ngang ngược của anh chọc tức.
"Cố Đình Sâm, anh buông tôi ra Chúng ta sắp ly hôn rồi "
"Ừ, nhưng vẫn chưa ly hôn mà? Em không nghĩ mình nên làm tròn nghĩa vụ của một người vợ sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡