Nghiêm Cảnh Tu nhìn Lê Thiển đang ngã sõng soài trên đất, bộ dạng vô cùng thê thảm, lông mày khẽ nhíu lại.
"Ông đã động vào cô ấy?"
Nghe vậy, trong lòng Vương Hạo lập tức hoảng loạn. Những người có mặt đều không phải kẻ ngu, chỉ một câu cũng đủ để họ nhận ra có điều không ổn.
"Nghiêm tổng, chẳng lẽ… Lê tiểu thư là… Là người phụ nữ của ngài?"
"Không phải." Nghiêm Cảnh Tu thản nhiên đáp.
Đám người vừa định thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe anh nói tiếp với giọng chậm rãi.
"Nhưng người đàn ông của cô ấy không phải kẻ mà các người có thể động vào."
Đám người "…" Ý gì đây?
Nghiêm Cảnh Tu ngồi xuống, đỡ lấy bờ vai của Lê Thiển. Nhìn thấy trạng thái của cô, anh liền biết cô đã bị chuốc say.
"Lê Thiển, cô vẫn ổn chứ?"
Lê Thiển muốn lắc đầu, nhưng vừa cử động cả người cô lập tức choáng váng.
Nghiêm Cảnh Tu đành phải bế cô lên, không thèm liếc nhìn đám người kia, xoay người rời đi.
“Nghiêm, Nghiêm tổng…”
Nghiêm Cảnh Tu thoáng dừng lại, không quay đầu, chỉ để lại một câụ
“Vương tổng, tự mình cầu phúc đi.”
Vương Hạo lập tức biến sắc, cả người mềm nhũn, ngồi sụp xuống ghế.
Những kẻ khác trong phòng cũng xanh mặt, bất an vô cùng.
Lúc Cố Đình Sâm đến nơi, nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt anh đã đen đến mức khó coi, đặc biệt là khi thấy Lê Thiển say mèm không còn ý thức.
“Đưa cô ấy cho tôi.”
Nghe giọng điệu ra lệnh đầy nghiến răng nghiến lợi của anh, Nghiêm Cảnh Tu nhướng mày, cúi đầu liếc nhìn Lê Thiển, dường như hơi ngạc nhiên.
“Tôi có giành với cậu đâụ”
Cố Đình Sâm đón lấy cô từ tay anh ta, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Lê Thiển như thể muốn nuốt chửng cô.
Nghiêm Cảnh Tu đứng bên cạnh, hứng thú quan sát hai người.
Khóe môi anh ta khẽ cong lên, giọng điệu mang theo ý trêu chọc “Trước đây tôi không để ý, hôm nay nhìn kỹ lại mới thấy đúng là Lê Thiển rất đẹp, có bản lĩnh khiến người khác không thể rời mắt. Bảo sao có người dòm ngó.”
Quả nhiên vừa nghe câu này, ánh mắt lạnh lẽo của Cố Đình Sâm lập tức quét đến.
“Cô ấy đẹp thì liên quan gì đến cậu?”
Nghiêm Cảnh Tu nhướng mày, cười nói “Sao, sợ tôi tranh với cậu à?”
Mặt mày Cố Đình Sâm u ám, liếc anh ta một cái đầy cảnh cáo “Tôi cảnh cáo cậu tránh xa cô ấy ra chút.”
Nghiêm Cảnh Tu nhún vai đầy thản nhiên. Hiếm khi thấy Cố Đình Sâm có bộ dạng này, anh ta cảm thấy thú vị, không nhịn được trêu chọc thêm vài câụ
“Chính vì là của cậu nên mới càng thêm thú vị. Nhưng nếu có ngày cậu muốn ly hôn thì nhớ báo tôi một tiếng, tôi sẽ xếp hàng.”
Lâm Bình ở phía sau lộ ra vẻ mặt không biết nói gì.
Nghiêm tổng nói chuyện kiểu đâm chọt thật, bắn trúng ngay hồng tâm.
Sắc mặt Cố Đình Sâm càng thêm u ám, lạnh lùng châm chọc “Cậu nằm mơ thì dễ hơn đấy.”
Nói xong, anh ôm Lê Thiển rời đi.
Nghiêm Cảnh Tu nheo mắt nhìn theo bóng lưng họ, sau đó liếc qua Lâm Bình.
“Trợ lý Lâm, sếp của cậu sao thế?”
Lâm Bình lắc đầu, vẻ mặt khó đoán “Nghiêm tổng tò mò thì cứ hỏi trực tiếp Cố tổng đi, tôi cũng không biết.”
Nói xong, Lâm Bình cũng vội vàng rời đi.
Nghiêm Cảnh Tu nhìn theo hai người, khẽ bật cười.
Thú vị đấy.
Ban đầu bọn họ đều tưởng Cố Đình Sâm cưới một danh viện sa sút chỉ để làm vật trang trí, đối phó với gia đình.