⬅ Trước Tiếp ➡
Dụ Cảnh Hành cười nói "Chờ cô đến tuổi của tôi sẽ phát hiện kỳ thật đi học rất tốt, không cần phải suy nghĩ những thứ khác."
Tề Chân cắn cắn dao, vặn vẹo người "Không có khả năng đâụ"
Dụ Cảnh Hành giúp cô cất dao nĩa, nhìn Tề Chân mỉm cười có vẻ rất thích thú.
Tề Chân sờ sờ mặt mình, cũng không biết anh đang cười cái gì.
Lúc bọn họ ăn cơm, wechat của bố Tề nhắn đến ngày mai bố sẽ đến nhà bà nội ăn cơm, đã lâu rồi không cùng bà nội ăn cơm.
Kể từ khi bố mẹ cô ly hôn, đã lâu rồi bà nội không nhìn mặt bố.
Không phải là ông oán trách thật nhưng ông cũng tức giận vì đã đối xử tệ với con gái bảo bối của mình, nếu con trai ông chịu cúi đầu thì ông đã không có kết cục này.
Kỳ thật nhà bà nội cũng khá giả, bà có tiền hoa hồng của một bệnh viện tư nhân, nhưng sau khi các con bà đi làm liền không đưa tiền nữa, con trai út Tề Triệu Viễn khi còn trẻ rất có cốt khí, kiên cường và không thích xin tiền mẹ, dần dần gia đình nhỏ của ông sống trong cảnh nghèo khó, chỉ có Tề Chân khi còn nhỏ vẫn mắc quần yếm ngây ngốc cười như mặt trời nhỏ.
Đoạn này tui editor không hiểu lắm
Tề Triệu Viễn tiếp tục dong dài con không nhỏ nữa, mấy năm nữa sẽ kết hôn, người mà ta giới thiệu trước đây rất tốt tuy cậu ấy lớn hơn con mấy tuổi nhưng lại là người đáng tin cậy, bố cũng yên tâm hơn.
Cho nên bố cô ủng hộ việc kết hôn với anh ấy vì sợ không ai quan tâm đến cô?
Tề Chân lén liếc nhìn Dụ Cảnh Hành một cái, lại tiếp tục nói chuyện với bố đã lâu không liên lạc lần này coi như bỏ đi.
Cô cảm thấy hẹn hò hay yêu đương gì đó cũng tốt nhưng cô vẫn chưa muốn kết hôn, cô chỉ muốn được hạnh phúc như bây giờ.
Cùng với người đàn ông có vô số fans lãnh chứng như vậy cô sẽ ngồi trên một đống giấm chua.
Tề Triệu Viễn thật lâu chưa trả lời cô, chắc hẳn là tức giận đến gan đau nhức rồi.
Con gái ông cư xử quá hồn nhiên và thành thật, không bao giờ ầm ĩ và giận dỗi, nghe thì thấy tức giận nhưng nói chuyện mềm mại nhẹ nhàng như làm nũng, thế nên dù có tức căn bản cũng không thể giảng đạo lý với cô được.
Cũng không biết có thể tìm được người quản được cô ấy hay không.
Tề Chân vừa trò chuyện với bố xong thì phát hiện Dụ Cảnh Hành đang ngước mắt nhìn cô, đôi mắt tựa như là một hồ nước, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt có vẻ dịu dàng và lãnh đạm. Anh tựa như biết cô đang nghĩ gì điều này khiến Tề Chân cảm thấy lạnh sống lưng, cô chậm rãi buông điện thoại xuống và ngồi ngoan ngoãn như học sinh ngoan.
Ngày hôm sau, Tề Chân đến nhà bà nội, buổi sáng trước khi bố đến Tề Chân giúp bà nội Tề nhặt rau, cắt bỏ những lá úa vàng rồi đem rửa sạch. Bà nội lúc nào cũng khen cô làm việc này tốt, làm việc nhỏ cũng lo lắng nửa ngày sợ cô mệt xong lại sợ cô sẽ làm rơi đồ.
Tề Chân một bên nhặt rau diệp, một bên cô hỏi bà nội "Trên vòng bạn bè của dì, Thiện Thiện có đan áo len cho bà không ạ?"
Bà nội Tề ngồi dưới ánh đèn, đeo kính đọc báo nghe vậy liền mỉm cười nói "Chuyện là như vậy, các con còn trẻ có thời gian thì làm việc khác đi, đừng lãng phí thời gian vào những thứ này."
Tề Chân mím môi cười "Có thời gian con cũng sẽ tham gia học, khi nào rảnh sẽ đan cho người một chiếc nha, được không Lương Viện nữ sĩ?"
Bà nội Tề tên thật là Chu Lương Viện, bên nhà ngoại của bà từng điều hành một bệnh viện tư nhân, gia đình bà đều là dòng dõi thư hương, tên này có nghĩa là mối quan hệ tốt đẹo và lâu dài vì thế mà bà và ông nội Tề đã kết hôn được với nhau trong thời gian rất lâu kéo dài đến khi ông nội Tề qua đời, tình cảm cực kỳ tốt.
⬅ Trước Tiếp ➡