⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đi theo Dụ Cảnh Hành đến bãi đỗ xe, nhưng dù sao cũng có chút lo lắng, có chút khẩn trương, hình như hôm nay cô không nhìn thấy trợ lý hay người đại diện của anh.
Nghĩ đến paparazzi, còn có Weibo hot search, cũng là có chút chột dạ, cô một chút đều không nghĩ đến dùng phương thức này để nổi tiếng.
Dụ Cảnh Hành mở cửa ghế phụ cho cô, nhìn bộ dáng cẩn thận của Tề Chân không khỏi buồn cười, giọng nói trầm thấp ôn hòa "Đây là nhà hàng do một người bạn mở, không cần khẩn trương, không có người ngoài."
Tề Chân gật gật đầu, cảm thấy chính mình có chút ngốc, kéo vạt váy áo, yên lặng lên xe với khuôn mặt đỏ bừng.
Sau khi Dụ Cảnh Hành hỏi cô địa chỉ, liền đem cô về thẳng tiểu khu nhà mình, sau khi dừng xe, anh nói "Tề tiểu thư, tôi nghĩ hôm nay chúng đã rất vui vẻ."
Tề Chân cũng không biết nên nói như thế nào, cô yên lặng gật đầu, nhìn đầu ngón tay của mình.
Dụ Cảnh Hành nhìn chăm chú cô một lát, không nhịn được mà cong khóe môi, nhẹ giọng nói "Không bằng chúng ta thử kết giao, lấy hôn nhân là mục tiêụ"
Lời của edit Yungocc
Truyện do mình tự edit, phi thương mại, khi mang ra ngoài vui lòng ghi rõ nguồn.
Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không repost khi chưa xin phép.
Tề Chân sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn Dụ Cảnh Hành.
Cô cảm thấy đầu óc của mình có điểm không đúng.
Tôi tưởng cả hai bọn họ đều ngầm thừa nhận buổi xem mắt ngày hôm nay thất bại rồi.
Tề Chân đã chuẩn bị sẵn sàng giữ chuyện cùng Dụ ảnh đế xem mắt ở trong lòng và sẽ khoe việc này với con cháu của mình trong tương lai. Nhưng cái kết quá rõ ràng, đường ai nấy đi, vốn dĩ ngay từ đầu hai người đã không cùng một thế giới.
Cô thật không nghĩ tới, ảnh đế Dụ tự nhiên coi trọng mình?
Chính là Dụ Cảnh Hành là minh tinh, lại là ảnh đế, anh thật sự không cần thiết cùng cô kết hôn.
Nếu cùng với một tiểu cô nương như Tề Chân kết hôn, như vậy tương lai cô sẽ không thể mang lại cho anh bất cứ điều gì, và một người vợ quá trẻ có khả năng trở thành phiền toái đối với anh.
Tuổi tác còn kém nhau hơn chục tuổi, khả năng trong suy nghĩ cũng có thể có khoảng cách thế hệ, vạn nhất sau khi cưới ông nói gà bà nói vịt, không hiểu gì về nhau, khi đó hối hận cũng đã muộn.
Trừ phi có một bên đặc biệt sẵn sàng chịu nhẫn nại, thành thục và trưởng thành, nguyện ý phối hợp. Nhưng hiển nhiên Tề Chân khẳng định không phải loại người này.
Tề Chân cúi đầu, như cũ nói " Nói thật với anh, tôi cảm thấy chúng ta có chút xa cách, khả năng không thích hợp."
Dụ Cảnh Hành nhìn cô, ngữ khí ôn hòa lại "Nơi nào không thích hợp?"
Tề Chân nghĩ một lúc, vẫn là nói ra "Tuy rằng tôi suy nghĩ nhiều, nhưng tôi muốn nói là tôi không có ý định dấn thân vào giới giải trí. Ừm, tôi thích cuộc sống yên bình hơn, với tư cách là một người vợ, tôi thật sự không muốn nhìn thấy những chuyện như scandal."
Người đàn ông cụp mắt nhìn cô "Chân Chân, tôi có thể gọi cô như vậy được không?"
Mặt Tề Chân liền đỏ bừng " Chính là là có thể a, nhưng tôi......"
Dụ Cảnh Hành thong thả ung dung, giọng nói hòa hoãn "Chúng ta nghĩ giống nhau, tôi cũng thích cuộc sống yên bình."
Tề Chân nhìn anh, nghe giọng nói êm dịu và điềm tĩnh của anh khi anh nói tiếp "Cuộc cống của tôi kỳ thật rất đơn giản, tôi không có nhiều thú vui phù phiếm như lời đồn bên ngoài. Ngoài việc đóng phim và xã giao, tôi cũng không khách gì những người đàn ông bình thường."
Tề Chân thở dài, tuy nhìn có vẻ yếu đuối nhưng cô cũng có kiên trì của riêng mình "Cảm ơn anh đã hiểu, nhưng tôi chỉ là cảm thấy......"
⬅ Trước Tiếp ➡