Tề Chân lấy ra di động, gọi điện thoại cho ba ba.
Lúc này hẳn là ba cô đã về nhà rồi, quả nhiên, vừa gọi đã có trả lời liền.
Giọng nói mệt mỏi của ba cô vang lên "Chân Chân?"
Tề Chân đặt khoai tây chiên ở một bên, ngồi xếp bằng và nói chuyện với ba "Ba ơi, hôm nay lượng công việc có lớn không ạ? Sao nghe ba có vẻ mệt mỏi nha?"
Thành thật mà nói, cô cũng không biết cha mình bận rộn với việc gì, có người nói ba cô là người có công cống hiến cho đất nước, nhưng từ nhỏ Tề Chân luôn có chút mờ mịt vì mẹ cô hay chỉ trích Tề Triệu Viễn.
Tuy rằng ở trong lòng Tề Chân ba không phải kẻ hèn nhát, nhưng dường như sự vĩ đại của ông đã phai nhạt.
Do tính chất công việc bận rộn và bảo mật nên Tề Chân lâu rồi chưa gặp ông.
Ba cô nhẹ nhàng bâng quơ nói "Không có việc gì, sửa lại một số dữ liệu, ba mệt nhưng vẫn vui vẻ, đúng rồi, xem mắt như nào?"
Cô bắt chéo chân, lẩm bẩm "Con mới là sinh viên năm nhất, đừng bắt con như vậy Còn quá sớm đi, nếu ở đại học thật sự kết hôn thì sẽ bị mọi người cười chết, còn chưa tốt nghiệp đã ly hôn."
Tề Triệu Viễn cởi quần áo bảo hộ chống hóa chất, mệt mỏi nhíu mày, nghe thấy giọng trong trẻo của con gái, bật cười "Đã đến lúc khai giảng năm hai rồi, có gì mà buồn cười, chúng ta ở thế hệ trước có nhiều người kết hôn sớm, quan trọng là đối phương có đáng tin cậy hay không chứ không phải hỏi con bao nhiêu tuổi kết hôn "
Ba cô nói thêm "Ba bận quá quên mất, bây giờ nghĩ lại, sao con lại nói ngược lại với người ta? Cảnh Hành nói con rất...."
Tề Chân lập tức cắt đứt lời của ba, có chút đỏ mặt nói "Con, chúng con không thích hợp, lát nữa con sẽ tự trả lời anh ấy, như vậy sẽ không làm khó ba."
Ba cô liền thở dài, bất quá cũng đồng ý nó "Thôi, quan trọng nhất vẫn là Chân Chân thích. Những con cũng suy xét lại chuyện này đi."
Những gì ông có thể làm được cho con gái mình đều có hạn, càng lớn sự nghiệp của ông càng thăng tiến, nhưng ngay cả chăm sóc cơ bản nhất cho con gái cũng không được.
Tề Chân trầm mặc trong chốc lát, lúng túng nói "Trong thời gian này con sẽ luôn tự bảo vệ mình. Con không muốn nghe tin ba đổ bệnh lại phải vào bệnh viện. Nếu bà nội biết được sẽ mắng con một trận."
Nói đến công tác, ông nhanh chóng đổi chủ đề, Tề Chân cho rằng ba cô phải chịu nhiều áp lức mà thu nhập lẫn công sức lại không tỷ lệ thuận với nhaụ
Tề Chân cầm di động, cong khóe môi "Ba Con vĩnh viễn ủng hộ ba, ba có thể yên tâm công tác, sau này con sẽ chu cấp cho ba."
Sau khi nói chuyện điện thoại với ba, Tề Chân xoay cây bút theo vòng tròn trên đầu ngón tay, bỗng nhiên cảm thấy chính mình lại có linh cảm.
Tề Chân vẫn luôn viết đến nửa đêm, toàn bộ dàn ý đã được trau chuốt, quan trọng nhất vẫn là viết đoạn kết như thế nào.
Hằng ngày Tề Chân thích viết một số truyện ngắn kinh dị, gửi cho các tạp chí nổi tiếng ở Hải Thành, tuy tiền nhuận bút không nhiều nhưng vẫn được.
Cô lướt Weibo một chút, kỳ thật mông lung không biết nên đọc gì, nhưng vô thức lại chú ý đến tin tức liên quan đến Dụ Cảnh Hành.
Không chỉ có Dụ Cảnh Hành ở Hải Thị đóng phim, cùng hot search đi ăn cơm với đạo diễn, còn có một số bình luận phi lý của fans.
Tề Chân click mở một cái, ước chừng là đang nói hy vọng Dụ Cảnh Hành cả đời sẽ không bao giờ kết hôn, như vậy chính là nam nhân hoàn mỹ, sẽ không có người phụ nữ nào có thể xứng đôi với người đàn ông hoàn hảo này, thậm chí fans nữ còn nói rằng nếu là Dụ Cảnh Hành kết hôn, cô ấy sẽ nhảu lầu tự sát...
Nghe có vẻ đáng sợ, đương nhiên phía dưới cũng bị một ít người qua đường cùng fans vây hãm.