So với Tề Chân, người cũng học ở Đại học S, có thân hình bình thường, trừ bỏ lớn lên đẹp, mặt khác cũng không có gì nổi bật.
"Xin lỗi đã tới muộn, đã đợi lâu chưa?"
Tề Chân cúi đầu quấy cà phê đã nguội một nửa, nhẹ nhàng nói "Ừ, không có việc gì."
Hai người đi dạo trong chốc lát, Tề Chân hai tay cầm đồ uống, nhàn nhã lướt Weibo, cùng Phương Mẫn Nghi đi loanh quanh, nhìn cô ta vui vẻ quẹt thẻ mua sắm.
"Cô như thế nào lại không mua? Là tiền tiêu vặt không đủ, tôi nhớ ba tôi đối xử với cô không tệ mà đúng không?"
Phương Mẫn Nghi đứng trước gương vừa nói vừa thử vòng cổ mới của C.
Tề Chân uống một ngụm cà phê, thuận miệng đáp "Khá đẹp."
Cô cúi đầu lướt Weibo, bỗng nhiên thấy có người đang bàn luận về bạn gái tin đồng của Dụ ảnh đế, không biết thật hay giả, có thể chỉ là tin đồn, nhưng cư dân mạng chỉ muốn vui vẻ mà thôi.
Trong đó có một nữ nghệ sĩ piano nổi tiếng quốc tế, thậm chí còn có một nữ giáo sư đến từ trường đại học nước ngoài tên là, nghe nói là doanh nhân nổi tiếng trong nước, chỉ đến trường đại học đó giảng dạy thôi, bị vài người gạch tên. Bạn gái của anh, người duy nhất được công khai chính là ngôi sao Hồng Kong Khương Thiến, người từng đoạt giải cao nhất trong cuộc thi sắc đẹp.
Nói như thế nào nhỉ...... Những người phụ nữ này đều có khí chất thành thục, đặc biệt nữ tính, đôi môi đỏ rực và đôi chân thon dài, rõ ràng là khác rất xa với cô.
Tề Chân bỗng nhiên liền cảm thấy mình rất an toàn, không cần lo lắng bị phát hiện.
Phương Mẫn Nghi xách theo túi lớn nhỏ, Tề Chân thuận tay giúp cô xách mấy cái túi, sau lại đến khu vực đồng hồ nam ở tầng khác.
Hầu hết trong chỗ này đều là nhũng chiếc đồng hồ nổi tiếng thế giới, những mẫu đơn giản cũng lên tới vài vạn.
Phương Mẫn Nghi đi vào quầy và gọi nhân viên mang ra vài chiếc đồng hồ, sau đó hỏi Tề Chân "Cô thấy cái nào đẹp? Tôi định mua cho Lục Vân."
Lục Vân là bạn trai của Phương Mẫn Nghi, trong trường học nói rằng anh ấy là nhân tài mới nổi tại khoa học kỹ thuật ở Hải Thị.
Tề Chân uống cà phê, tạm thời không trả lời vấn đề của cô ta.
Bởi vì cô nhìn thấy một tấm poster quảng cáo cho một chiếc đồng hồ xa xỉ nào đó.
Trong quảng cáo, Dụ Cảnh Hành mặc một bộ vest đen tinh xảo, đứng trên sân thưởng mang phong cách Châu Âu, mái tóc ngắn gọn gàng, khí chất điềm tĩnh, ung dung, các khớp xương hiện rõ trên cổ tay, anh ấy đang đeo một kiểu mẫu cổ điển nào đó.
Mang đến cho người khác cảm giác không đúng
Thực tế thì anh ấy không quá sắc sảo mà điềm tĩnh và thoải mái hơn.
Tề Chân suy nghĩ một chút, chọn một cái ở quầy, giọng nói nhẹ nhàng êm ái "Cái này khá đẹp."
Chị gái đứng ở quầy mỉm cười "Cô thật tinh tế, mẫu này do Dụ ảnh đến làm đại ngôn, gương đồng hồ là đá Sapphire...."
Tề Chân thậm chí còn không nghe thấy những gì cô ấy nói, dù sao Phương Mẫn Nghị quẹt thẻ để mua một chiếc đồng hồ khác.
Phương gia tuy rằng giàu có, nhưng kỳ thật cũng không đến mức để cô ấy mua cái mấy trăm vạn nên đành chọn một chiếc khác rẻ hơn.
Phương Mẫn Nghi thân thân mật kéo tay Tề Chân, trầm tư cười ngọt ngào nói "Cô thích chiếc này của nam thần? Vẫn luôn nghĩ cô chỉ thích tiểu thịt tươi Phong Thản Chi."
Tề Chân rũ mắt, thuận miệng nói "Chỉ là cảm thấy poster trông rất đẹp thôi."
So về tuổi tác và mẫu người như Dụ Cảnh Hành, cô vẫn thích những tiểu thịt tươi, năng động phóng khoáng và đẹp trai.
Phương Mẫn Nghi cầm chiếc túi giấy đựng đồng hồ ở trên tay và nói "Tôi thấy Dụ ảnh đế rất giỏi, anh ấy thành thục, diện mạo diểm trai, kỹ năng diễn lại tốt, khiêm tốn, hơn nữa đừng nhìn anh ấy là người giới giải trí, xuất thân của anh ấy rất sâụ..."