An Mộc cắn răng rồi đột nhiên mang cái quần đó giấu vào trong ngực!
Phong Kiêu thực sự ngây ngẩn cả người.
Đôi mắt thon dài đào hoa lập tức sáng lên, khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh và ma mị làm anh àng trở nên thần bí khó lường.
Vật nhỏ này đang nghĩ cái gì. Vậy hãy thử xem cô sẽ làm như thế nào để giải quyết tình huống này?
Sau đó anh thực sự cười không nổi nữa.
Bởi vì ——
An Mộc đột nhiên nhào đến người anh, kéo một nửa quần áo của anh xuống rồi hô to, “Ăn trộm, ngươi chạy đi đâu! Xem ngươi chạy đâu cho thoát!”
Khóe miệng của Phong Kiêu trong nháy mắt liền cứng đơ.
Ông trời ơi tại sao chỉ trong vòng một ngày anh lại trở thành như thế này. Đầu tiên là bị hiểu lầm thành tài xế, sau đó lại bị hiểu lầm thành Ngưu Lang còn bây giờ lại trở thành ăn trộm?!
Không thể tức giận hơn được nữa anh liền “Xùy” một tiếng. Anh vốn là chỉ bị rách áo sơmi nhưng bây giờ nó lại bị cô kéo mạnh mất rồi.
Đứng ở cửa bị Bạch Ngọc Khiết cùng một đám khách khứa đang xem náo nhiệt bây giờ còn dám trợn mắt há hốc mồm nhìn tất cả mọi thứ.
Này, đây là cái tình huống gì vậy? edit tại thích đọc truyện.c*m
Mà khi đang định mở miệng thì Phong Tử Khiêm nhất thời cũng bị tình huống này làm cho trở nên khó hiểu.
Anh nhíu mày, tiến lên một bước liền mở miệng nói, “An Mộc!”
An Mộc dường như lúc này mới nghe được giọng nói từ phía sau liền mờ mịt quay đầu lại. Nhìn thấy Phong Tử Khiêm mắt cô liền sáng lên nhưng trong nháy mắt liền trở nên ủy khuất, dưng dưng nước mắt: “Tử khiêm ca ca? Ô ô! Tử khiêm ca ca, ở đây có ăn trộm!”
An Mộc từ trên giường nhảy xuống, dưới chân mềm nhũn ra, thiếu chút nữa ngã trên mặt đất. Sau đó liền đánh Phong Tử Khiêm.
Ánh mắt cứ như vậy thay đổi, suy nghĩ ra một cô gái đã chịu ủy khuất rất nhiều, đang xem đến cảm giác khi trung bạch mã vương chết.
Đây là kỹ thuật diễn, An Mộc mấy năm nay đã khổ tâm nghiên cứu đồ vật.
Đoán trước được tình hình, Phong Tử Khiêm quả nhiên tin tưởng.
Anh nhăn mặt lại, nghiêng người, né những cái đánh của An Mộc, bĩu môi kiêu ngạo nhìn về phía trên giường: “Hắn là ăn trộm?”
Rèm trong phòng đã bị kéo lên, thân hình của một người đàn ông cao lớn vẫn đang ở trên giường với bộ mặt tối xầm làm mọi người không nhìn rõ.
An Mộc có chút chột dạ.
Có thể tưởng tượng đến biểu cẩm vừa rồi của người đàn ông này ——
Nhỡ đâu hắn nói ra bí mật của mình thì sao?
Cho nên cô chỉ có nắm đằng chuôi!
Nói hắn là ăn trộm, đem hắn đuổi đi, mọi chuyện sau đó để tính sau!
Vì thế, đầu nhỏ của An Mộc đang rất rối bời chỉ có thể điềm đạm đáng yêu tránh ở sau Phong Tử Khiêm.
Chú út??!
Editor: Tuna
An Mộc diễn quá giống thật, kéo theo một đám người đều tin tưởng. Nhưng có đánh chết Bạch Ngọc Khiết cô cũng sẽ không tin!
Ánh mắt của An Mộc lúc này trong trẻo, chứng tỏ là mê tình dược đã tan hết, vậy........là ai đã giúp cô ta giải?
Cô tiến về phía trước một bước, bọn họ nếu ở trên giường lăn lộn, thời gian gấp như vậy, người đàn ông này quần áo lại không chỉnh tề chỉ cần tìm ra một mảnh đồ lót, liền có thể chứng minh là họ thông dâm.
Trong miệng còn nói:
“ Anh Tử Khiêm, anh đừng tin lời cô ta nói, người đàn ông này.....”
Lời còn chưa nói xong, khi nhìn đến gương mặt của người đàn ông thì tự giác liền dừng lại.
Người này, lớn lên cũng thật sự là đẹp trai quá!
Trong chốc lát, lòng Bạch Ngọc Khiết bỗng sinh ra chút cảm giác ghen ghét, giòn nói không nhịn được lại càng thêm khắc nghiệt:
“ Hừ, tiên sinh, nói di, anh rốt cuộc là ăn trộm hay vốn là trai bao mà An Mộc tìm tới?!”
Lục tìm treen giường nhưng không thấy thứ gì, hai tay Bạch Ngọc Khiết gắt gao ôm tay trước ngực, quay đầu lại, trào phúng nhìn An Mộc:
“ An Mộc, anh Tử Khiêm ưu tú như vậy, cô thế nào lại còn tìm thêm người khác, hóa ra là tìm được tiểu bạch kiểm, lớn lên còn đẹp trai như vậy! A, thật đúng là tôi đã quá xem thường cô, bất quá,hiện tại, cô lại đem tiểu tình nhân nũng nịu biến thành trộm a?”
Nói xong, cô quay đầu nhìn về phía người đàn ông dụ hoặc trên giường:
“ Tiên sinh, ngươi cứ nói thật ra đi, bắt ăn trộm như thế nào lại bắt được ở trên giường? Ngươi nhất định là cùng An Mộc tâm đầu ý hợp đi?”
Bạch Ngọc Khiết đắc ý nghĩ, An Mộc, đây là ngươi tự tìm chết!