⬅ Trước Tiếp ➡
Rõ ràng trong phòng rất sáng, nhưng người đàn ông này vừa xuất hiện, lập tức làm căn phòng âm u đi vài phần!
Anh giống như thần mặt trời, bất cứ nơi nào anh xuất hiện, mọi thứ xung quanh đều trở nên ảm đạm kém sắc!
Một người luôn năng nổ như An Mộc, giờ đây không vì mỹ nam xuất hiện mà trầm trồ tán thưởng, trái lại, đồng tử cô co lại, trong lòng nhói đau, đúng là oan gia ngõ hẹp!
Người đàn ông này không phải ai khác mà chính là Phong Kiêu!
Sao anh ta lại ở cái chốn này chứ?
An Mộc nhìn thấy anh, theo bản năng muốn bỏ trốn, chưa kịp làm gì thì nghe thấy giọng nói tà mị của Phong Kiêu vang lên.
“Cô muốn casting vào vai người hầu gái trong ‘Kiếm Tiên Truyện’?”
Giọng anh khàn khàn trầm thấp, từng chữ thốt ra lại êm dịu như những nốt nhạc.
Rõ ràng là dùng ngữ khí nói chuyện với người xa lạ, làm cho An Mộc lập tức tỉnh táo lại.
Đúng thế, cô sợ cái gì chứ?
Hôm kia gặp đối phương là lúc cô vẫn đang cải trang!
Người đàn ông này chắc chắn không nhận ra mình!
An Mộc cười xấu hổ, nhìn về phía cơ thể đang đông cứng của quản lý Tôn, rồi lại nhìn Phong Kiêu, cắn chặt răng.
Quên đi!
Người đàn ông này, tâm tính khó dò, vĩnh viễn làm cho người ta không thể nắm bắt được, anh ta xuất hiện ở đây, mình vẫn nên nhanh chóng rút lui.
Nghĩ vậy, An Mộc cười ngại ngùng:”Quản lý Tôn, hóa ra anh có khách, anh tiếp tục đi, tôi đi trước.”
Nói xong, cô lập tức chuồn đi.
Nhưng còn chưa kịp xoay người, lại nghe thấy giọng nói lười nhác của người kia truyền đến:”Sao nào? Không cần vai diễn này nữa sao?”
An Mộc cứng đờ người.
Hiện nay những vai diễn tốt đều bị các công ty giải trí bao hết, số người bên ngoài được nhận vai trên cả nước vô cùng ít.
Lỡ mất lần này, có trời mới biết bao giờ mới có lần sau.
Thực sự cô đang rất cần một cơ hội.
Nhưng nghe ý tứ của Phong Kiêu, anh ta đồng ý trao cho mình cơ hội này hay sao?
An Mộc quay đầu, bình tĩnh nhìn anh.
Phong Kiêu bước từng bước vững chãi tao nhã đi về phía cô.
Đôi mắt hẹp dài tùy ý di chuyển từ đầu đến chân An Mộc, sau đó cúi người ngồi xuống chiếc sô pha bọc da màu đen.
Anh vừa ngồi xuống, quản lý Tôn lập tức đứng lên, cung kính cúi đầu đứng bên cạnh anh.
Khóe môi Phong Kiêu nhếch lên, ngón tay thon dài chỉ vào một chai Vodka to trên bàn, giọng nói tràn ngập sự nham hiểm mê hoặc:”Nếu muốn có vai diễn đó, thì uống hết đi!”
Trêu đùa, lại muốn suy nghĩ một chút
Một bộ dáng cuồng vọng, làm cho An Mộc không đoán được suy nghĩ của anh ta.
Phong Kiêu, trong giới làm ăn không người nào không biết anh ta, anh ta ghét nhất chính là quy tắc ngầm.
Nghe nói, đã từng có nữ diễn viên Kỳ Hạ cấp bậc ảnh hậu tới tập đoàn FAE, nhào vào trong ngực của anh ta.
Một công ty quản lý mà nói, có thể đẩy một người ảnh hậu ra như vậy, trong đó phải tiêu tốn biết bao nhiêu nhân lực và sức lực.
Người bình thường, sẽ thật sự chán ghét đối phương, cũng muốn suy xét lợi ích của công ty, trước mặt mọi người, giữ gìn hình tượng của người ảnh hậu này.
Nhưng Phong Kiêu lại tùy hứng, làm trò trước mặt mọi người, độc miệng mắng đối phương không sạch sẽ, là kỹ - nữ.
Một loạt hành động, trực tiếp làm cho người ảnh hậu này, thanh danh tụt xuống, từ đó hình tượng rớt xuống rất nhanh.
Mà trải qua chuyện này, tâm tình của Phong Kiêu bất ổn, tính cách láu cá, cũng được truyền ra.
Mặc dù như vậy, cũng có các tiểu minh tinh đến như cũ, người trước ngã xuống người sau tiếp tục muốn chinh phục hắn, cuối cùng đều thất bại tan tát mà trở về.
Cho nên ——
Hiện tại Phong Kiêu, rõ ràng là làm khó người khác.
Như vậy…… Uống, hay không uống.
Thân là tổng tài của FAE, anh ta nói chuyện không tính toán gì hết.
Ngẫm lại lúc này, đây chính là cơ hội tốt, muốn đoạt lại xí nghiệp của An Thị thì cần phải có lực lượng và tài chính, An Mộc tiến lên, cầm lấy bình rượu, ngửa đầu, trực tiếp rót vào trong miệng.
Anh ngồi ở trên sô pha, nhìn hành động dứt khoát của cô, toàn thân lại dâng lên một cổ lạnh lẽo tà mị.
⬅ Trước Tiếp ➡