Đang nghĩ ngợi, trong đầu bỗng nhiên truyền đến tiếng hệ thống máy móc Nhiệm vụ một Đối mắt với Lăng Nghị 30 giây, khen thưởng hai mươi tích phân.
Phó Lê còn chưa kịp hoàn hồn, hệ thống lại nói “Hai mươi tích phân có thể mở ra phần thưởng rút thăm trúng thưởng một lần, phần thưởng có gạo, thịt heo, đậu hũ, bột mì, còn có bánh bao thịt…”
Âm thanh cứng nhắc của hệ thống còn đang tiếp tục nói về nội dung phần thưởng, Phó Lê bỗng dưng ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng ngời mà nhìn chằm chằm vào Lăng Nghị.
Chỉ nhìn 30 giây mà thôi, miếng thịt lớn đưa tới cửa có thể không cần sao?
Ánh trăng như nước, vào mùa đông động vật trong rừng đều ngủ sâu, gió bắc xẹt qua ngọn cây tạo thành từng tiếng chuông bạc.
Cô gái nhỏ hơi hơi ngửa đầu, lộ ra khuôn mặt trắng nõn, mắt hạnh gợn nước nhộn nhạo, cái mũi nhỏ nhắn đáng yêu, môi anh đào màu đỏ no đủ hơi hơi cong lên, cái cổ thon dài giống như một chú thiên nga nhỏ.
Vừa ngoan vừa mềm, ánh mắt ướt dầm dề nhìn anh.
Lăng Nghị ngơ ngác, nhịn không được lui về sau một cái.
Cô đang nhìn cái gì?
Ánh mắt cô gái nhỏ sáng lấp lánh, vừa mới hung dữ đuổi đi người đàn ông có hôn ước với mình, sau đó lại dùng ánh mắt sáng lên như thế này nhìn mình.
Chả lẽ…cô đã biết rồi ư?
Biết anh lúc nghe được tin cô đính hôn từ miệng người khác, giây phút đó trái tim anh co thắt, dường như muốn ngừng thở, trong lòng đau đớn kinh hoàng suýt chút nữa đau chết anh.
Nửa phút Lăng Nghị cũng không nhịn được, chạy tới tìm Trần Viễn, muốn uy hiếp hắn ta, đánh chết hắn ta, muốn cái tên khốn kia từ hôn, muốn cho hắn ta cách cô gái nhỏ của mình thật xa.
Lăng Nghị không ngờ rằng lúc anh đi gần đến nhà họ Trần thì trông thấy Trần Viễn đi theo Phó Lê đi vào sau núi.
Anh không tin cô gái nhỏ mình nhìn từ bé đến lớn lại có liên quan gì với cái tên khốn này, vì thế đi theo ở phía xa xa, muốn xem bọn họ làm cái gì, cũng đề phòng Trần Viễn ức hiếp Phó Lê.
Anh chịu đựng lòng đau đớn kịch liệt chờ đợi, bỗng chờ đến giây phút Phó Lê giơ nắm tay đánh Trần Viễn thương tích đầy mình.
Đột nhiên Lăng Nghị giống như hiểu rõ gì đó, bỗng nói “Cho dù sức lớn, em cũng không đánh lại tôi.”
“Em yên tâm, tôi sẽ không nói chuyện em đánh người ra ngoài đâụ”
Nói xong, Lăng Nghị xoay người xuống núi, bước chân vội vàng hơi vài phần.
Anh sợ lại ngây ngốc nữa, thì cô nhóc không biết tại sao sức lực bỗng mạnh lên sẽ tóm được anh và đánh anh một trận, anh mới không muốn đánh nhau với cô
Lăng Nghị nghĩ, bước chân càng nhanh… Nhưng mà, Phó Lê không có đồng ý hôn sự này, Trần Viễn bị đánh thành như vậy, chắc chắn là muốn từ hôn, vậy anh… có phải anh có hy vọng rồi hay không?
Phó Lê tự dưng bị bỏ lại “…”
Anh nói cái gì, cô hình như nghe không rõ?
Phó Lê thổn thức một tiếng, Lăng Nghị hình như não bổ một số chuyện lung tung rối loạn rồi, còn cảm thấy cô sẽ đánh nhau với mình.
Chẳng lẽ là chuyện sáng hôm nay đẩy anh khiến anh sinh ra bóng ma tâm lý?
Giờ phút này cô bỗng nhiên cảm thấy anh cũng không phải đáng sợ như vậy, cũng giống như người đàn ông bình thường, cũng không phải là mãnh thú hồng thủy gì.
Cô thở phào một hơi, xoa dịu nhịp tim đang đập nhanh của mình.
Có trời mới biết khi nhìn vào ánh mắt thâm thúy kia của Lăng Nghị, cô phải chịu đựng áp lực lớn cỡ nào.
Mắt của anh sắc bén, thâm thúy giống như được dao khắc ra, ánh mắt sắc bén lúc nhìn người, tròng trắng nửa dưới đôi mắt sẽ nhiều hơn một chút, giống như là đang nhìn kỹ người khác,
Hơn nữa kiểu tóc ngắn đó nữa, cực kỳ hung dữ.
Vừa nãy… cô suýt chút nữa đã mềm chân té ngã trên mặt đất.
May quá, bỗng nhiên giữa chừng anh lại bỏ đi.
Trên đường về nhà, Phó Lê hỏi hệ thống “Nhiệm vụ có hoàn thành không?”