Vốn từ ao nhà họ Lý lên trấn không có xe, chỉ có thể đi bộ hoặc chạy xe đạp. Nhưng hiện tại xe đạp rất quý, một chiếc hơn một trăm đồng tiền, thôn của bọn họ ngoại trừ nhà thôn trưởng và nhà bác của cô Phó Cường có, thì những người khác đều không có, bọn họ họp chợ thì đều dựa vào chân đi, đi gần hai tiếng rưỡi mới có thể đến trấn trên.
Nhưng bây giờ, thôn Tây Vương kế bên có một người giàu, người nọ vậy mà lại mua chiếc xe kéo, bây giờ là lúc mùa nông nhàn rỗi, xe máy kéo mới tinh không cần sử dụng đến, liền dùng để làm việc thiện kéo làng trên xóm dưới các hương thân đi họp chợ, tiền xe năm đồng tiền, chỉ cần trả đủ là có thể đi lại.
Phó Lê tiếc năm đồng tiền ngồi xe, nhưng mấy ngày nay cô không biết xảy ra chuyện gì, làn da trên người giống như càng mềm, lỡ va đập vào nơi nào thì sẽ ửng hồng, đau chịu không được, ngay cả chân cũng thế.
Tối hôm qua đánh tên khốn kia xong trở về tay chân đều hồng, vừa ngứa vừa đaụ Hôm nay nếu là đi lên trấn trên đảm bảo sẽ ma sát trầy da.
Đau lòng chân của mình, Phó Lê quyết định bỏ tiền để ngồi máy kéo.
Trên máy kéo chen đầy hương thân đi họp chợ, đoàn người cơ bản đều mang theo trứng gà hay lương thực trong nhà tích góp hồi lâu, cầm đi bán để đổi lấy tiền mua chút đồ vật trong nhà.
Mặt Phó Lê trắng đến như phát sáng lên, tại cái xe mà da người toàn hai màu đen đỏ nhìn thấy cực kỳ rõ ràng, ai nhìn vào cũng thấy cô giống như thiên nga trắng lọt vào đồi than đá vậy.
Nhận thấy được toàn bộ những người trong xe đều nhìn mình, Phó Lê không nhịn được rụt rụt về saụ
Trên xe đầy người, có người mang theo gà sống vịt sống, trên người đầy mùi, cô bị ép ở trong góc, bên cạnh còn có mấy người đàn ông mặt đen lúc thấy cô thì mặt đỏ lên, ngày mùa đông trán lấm tấm mồ hôi.
Cơ thể Phó Lê không ngừng lui về sau, bánh xe sắt phía sau có chút lạnh lẽo khiến lòng cô cảm thấy kiên định hơn chút.
Lúc này người bên cạnh bỗng nhiên nhỏ giọng nói “Chị cũng cảm thấy khó ngửi đúng không, ăn chút hạnh khô thì tốt rồi.” Cô ấy nói xong liền đưa cho cô một quả hạnh khô.
Phó Lê quay đầu nhìn lại, cô gái nhỏ giống cô cơ thể dựa vào đằng sau, gương mặt mượt mà đỏ ửng, tươi cười thẹn thùng.
Phó Lê thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy hạnh khô “Là Chiêu Đệ à, em cũng lên trấn trên?”
Vương Chiêu Đệ là cô gái cùng thôn với cô, lúc nãy lên xe nhiều người quá, chỉ nhìn để không dẫm lên đồ vật của người ta, cho nên cô không nhìn thấy cô ấy.
Chiêu Đệ nhấp môi gật đầu “Vâng, em đi mua vải, làm áo cho em trai. Chị Phó Lê, sao chị lại trắng như vậy?” Cô ấy tràn đầy hâm mộ kinh ngạc cảm thán một tiếng.
Phó Lê nhịn không được sờ soạng mặt mình, cô cũng cảm thấy mình hình như quá trắng, trứng gà lột vỏ cũng không trắng nõn như mặt cô.
Cái miệng nhỏ của cô nhai hạnh khô, vị chua ngọt quả nhiên hòa tan mùi phân động vật trong xe “Ừ, có lẽ là mùa đông không làm nhiều, ngây ngốc ở nhà không phơi nắng nên mới vậy.”
Chiêu Đệ hâm mộ gật đầu, nếu cô ấy có thể xinh đẹp như chị Phó Lê thì tốt, cũng không cần tất cả, chỉ cần một phần năm, thì năm sau mẹ cô ấy cho cô ấy xem mặt cũng có thể kiếm một người đàn ông tốt.
Chỉ tiếc chị Phó Lê xinh đẹp như vậy lại phải gả cho tên Trần Viễn góa vợ, làm mẹ kế cho người ta. Nghe mẹ nói thím vì lễ hỏi mới gả chị Phó Lê ra ngoài, số mệnh chị ấy cũng thật khổ.
Chiêu Đệ thổn thức không thôi, nhìn khuôn mặt giống như tiểu tiên tử của Phó Lê, không nói gì, chỉ nhìn cô ăn xong hạnh khô, lại cho cô một cái nữa.
Phó Lê ngọt ngào cười nói “Chiêu Đệ em thật tốt.”