Phó Quý liếc con gái út một cái rồi khinh khỉnh nói “Mày không biết cái thằng Trần Viễn đó đã hơn ba mươi rồi à, vợ trước của nó còn để lại hai đứa con, dáng vóc ốm yếu, gầy như que củi thì sao mà ăn nên làm ra được
Nhà cửa thì nghèo nàn leng keng vài đồng xu còm, quà cáp lễ hỏi đào ở đâu ra Để chị mày gả cho nó, không được ”
Phó Đào cũng không nhụt chí, cười cười trấn an “Nhưng mà nhà anh ta nguyện ý chi ra từng này để cưới chị ”
Cô ta giơ ngón tay cái lên, quơ quơ.
Phó Quý ngay lập tức trợn to hai mắt, thôn dân của ao nhà họ Lý đón dâu, sính lễ đám hỏi nhiều nhất cũng chỉ vài chục đồng.
Nhà họ Trần thật sự đồng ý bỏ ra một trăm đồng để cưới con gái lớn của ông ta?
Phó Quý động lòng không thôi, nhưng mà...
Ông ta do dự hỏi “Thằng đó đồng ý bỏ ra nhiều tiền như vậy thật à?”
Phó Đào nói “Cha, cha còn không biết mặt mũi của chị con như nào sao, quả thực chính là vạn nhất có một, xinh đẹp như vậy thử hỏi có người đàn ông nào không thèm muốn ”
Phó Quý vừa nghe được lời này, đắc ý nói “Đó là bởi vì...Diện mạo của chị mày di truyền từ tao.”
Phó Đào nhìn hai con mắt hí, cái mũi tẹt, miệng thì rộng của Phó Quý, cô ta nở một nụ cười gượng gạo “Ừm, là di truyền từ cha.”
Phó Quý vẫn hơi phân vân “Nhưng, mày cũng biết bệnh tình của chị gái mày rồi đó, sau này lỡ nhà thằng đó đổi ý thì sao?”
Phó Đào bảo đảm nói “Trần Viễn đã có một trai một gái, nào còn để ý tới chuyện sinh nở nữa.”
Mặt mày Phó Quý giãn ra, vậy thì được.
Phó Đào thấy ông ta cũng hơi mủi lòng, cố gắng thuyết phục “Cha, anh cả còn đang chờ sính lễ rước dâu đó, lúc đó lấy vợ sinh cho cha một đứa cháu trai mập mạp”.
Nghĩ tới cháu trai, vẻ mặt của Phó Quý lập tức háo hức hơn, ông ta cười nói “Nghĩ kỹ thì đúng là một mối tốt. Có điều sao mày biết chuyện này? Thằng đó muốn cưới chị gái mày, sao nó không tìm bà mối mà tìm mày?”
Phó Đào bị tra hỏi thì ánh mắt hoảng hốt, xấu hổ cười nói “Anh ta sợ cha chướng mắt nên gọi bà mối ra nói chuyện với con trước để con về nhà hỏi cha.”
Mặt Phó Quý trầm xuống “Con nít con nôi như mày bớt lo chuyện bao đồng đi, đỡ phải để người ta bàn ra tán vào. Mày cũng không còn nhỏ nữa...”
Ông ta đánh giá Phó Đào, cô ta có đôi mắt thanh tú ưa nhìn, trong mắt ông ta lộ ra vẻ hài lòng, tùy rằng dáng dấp của Phó Đào không đẹp lắm, nhưng khá khỏe mạnh, lại có thể sinh con, qua hai năm nữa có thể đổi được sính lễ tầm khoảng hai trăm đồng
Phó Đào dò xét vẻ mặt của ông ta, biết ông ta đang tính toán lên người mình, trong lòng ghê tởm muốn chết, thầm nghĩ gia đình của nữ chính này cũng cực phẩm thật
Đêm đen như mực, bầu trời đầy sao. Mặc dù ao nhà họ Lý đã kết nối đèn điện, nhưng không có nhà nào dám mở.
Tiền điện đắt cắt cổ, bật điện tốn kém, thà đi ngủ sớm còn hơn.
Phó Đào mò mẫm đường đi trong bóng tối, cô ta đến nhà họ Trần, đi vào từ sân sau có hàng rào tre, gõ gõ khung cửa sổ.
Vài phút sau, cửa gỗ đằng trước nhà kẽo kẹt một tiếng mở ra, giọng nói của Trần Viễn khàn khàn “Vào đi, bọn trẻ trong nhà ngủ rồi.”
Phó Đào nhìn quanh bốn phía rồi lách mình vào phòng Trần Viễn.
Vừa mới vào phòng, cánh tay của cô ta bị túm chặt ngay lập tức, sau đó gã đàn ông ép cơ thể cô ta vào khung cửa gỗ, một bạt tai giáng xuống “Con mẹ nó cô còn dám tới ”
“Bốp” một tiếng, mặt Phó Đào sưng đỏ, năm dấu ngón tay hằn rõ lên mặt cô ta, đau đớn truyền tới khiến cô ta phải hét lên.