Người phụ nữ này...
Rốt cuộc có biết, làm như vậy, có ý nghĩa gì với một người đàn ông hay không?!
Cũng may Tần Lục Nguyệt nhanh chóng mặc đồ ngủ vào, nếu không...
Tông Minh Hạo tắm cực kỳ nhanh, vừa ra khỏi cửa là nổi giận đùng đùng nói với Tần Lục Nguyệt nói: "Cô dùng phòng tắm bên ngoài!"
Tần Lục Nguyệt tỏ vẻ khó hiểu. Mình lại làm gì sai rồi à? Có cần phải tức giận như vậy không?
Chẳng lẽ có bệnh sạch sẽ?
Dùng phòng tắm bên ngoài cũng tốt, dù sao mình cũng không muốn dính dáng gì với anh ta.
2 Trang Tây Biệt Viện
"Biết rồi. Thật là hung dữ." Tần Lục Nguyệt ôm quần áo xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng Tần Lục Nguyệt, Tông Minh Hạo dường như thở phào nhẹ nhỏm.
Theo bản năng, không muốn để cho cô phát hiện bí mặt trong phòng tắm.
Không nghĩ tới dáng người của tiểu nha đầu khô khan, hình như còn rất ra gì đấy.
Tắm xong, bữa khuya cũng đã sẵn sàng.
Tần Lục Nguyệt ngồi một mình trong phòng ăn, vui vẻ ăn cháo.
Không ngờ chỉ một món cháo trắng đơn giản, lại có thể ngon như vậy. Thật là muốn tặng cho đầu bếp 32 like.
Tần Lục Nguyệt đang ăn, thì đột nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu có áp lực.
Theo bản năng ngẩng đầu lên, lập tức thấy Tông Minh Hạo đã thay một bộ đồ ở nhà màu xanh lam nhạt đơn giản, kéo ghế ngồi đối diện với mình.
Tần Lục Nguyệt nhìn đông một cái nhìn tây một cái, cả phòng ăn chỉ có mình và Tông Minh Hạo.
Tần Lục Nguyệt lập tức cúi đầu, vội vàng húp sạch cháo trong bát, nói nhỏ: "Tôi no rồi." Đứng lên định đi.
"Chờ một chút." Tông Minh Hạo đột nhiên mở miệng gọi cô lại: "Tôi biết mục đích cô ở lại, vì vậy, có muốn nói một chút không?"
Cơ thể Tần Lục Nguyệt chợt cứng đờ.
Anh ta biết mục đích của mình?