⬅ Trước Tiếp ➡
Bắt đầu chưng mỡ heo, cắt miếng mỡ heo lớn thành những miếng nhỏ, đảo đều trong nồi lớn, chắt mỡ ra, bỏ nước tro và muối vào trong mỡ heo, không cần quấy, bắt đầu có sự phản ứng xà phòng hoá, vì để có mùi thơm, cho thêm nước hoa hồng tinh khiết, lại thêm một chút cánh hoa hồng, quấy đều, đổ vào khuôn đúc, để đó một đêm, tháo khuôn ra, hong gió một tháng là được.
Vất vả vài ngày, nhìn thành quả cuối cùng cũng hoàn thành, chút mệt mỏi này của Khương Ngư đã quét sạch.
Về phần Hoắc Diên Xuyên, mấy ngày gần đây, bọn họ có nhiệm vụ, vẫn luôn ở bên ngoài huấn luyện dã ngoại, căn bản không trở về nhà, Khương Ngư ở một mình ngược lại rất tự tại.
Vốn dĩ, cũng không có chỗ cần Hoắc Diên Xuyên giúp đỡ, Khương Ngư có chút không muốn nhìn thấy anh, dù sao người đàn ông này, từ tóc đến gót chân, hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ của cô.
Khương Ngư cũng không muốn lại bị sắc đẹp của Hoắc Diên Xuyên hấp dẫn.
Khương Ngư mấy ngày gần đây bận rộn làm những thứ này, cũng không được ăn cơm ngon, căn tin cũng không đến, kỳ thật Hoắc Diên Xuyên tức giận thì tức giận, mặc dù bởi vì chuyện công việc của Khương Ngư mà kết thúc không vui vẻ, nhưng anh cũng sẽ không mặc kệ cô.
Trước khi xuất phát đã để lại cho Khương Ngư tiền và phiếu, nhưng cô cũng không động đến.
Bởi vì mấy ngày gần đây đều bận rộn chuyện làm xà phòng, cũng không nấu cơm cho mình cẩn thận, chỉ là tùy tiện nấu cho mình chút cháo, cơm tối tùy tiện đối phó mấy miếng, buổi tối Khương Ngư đun nước nóng cho mình, chuẩn bị tắm ngâm nước nóng.
Không nghĩ tới Hoắc Diên Xuyên vậy mà trở về sớm.
Hoắc Diên Xuyên về đến nhà, đèn trong phòng đã sáng, nhưng Khương Ngư không có trong phòng.
Có điều nhìn cửa phòng tắm đang đóng, Hoắc Diên Xuyên nghĩ thầm, đoán chừng là đang tắm, chỉ có điều nhìn tiền và phiếu trên bàn không nhúc nhích, trong lòng Hoắc Diên Xuyên có chút khó chịu, cô gái này nhất định phải khách khí với mình như vậy?
Hoắc Diên Xuyên dự định lát nữa chờ Khương Ngư tắm rửa xong đi ra, ngồi nói chuyện đàng hoàng với cô một chút.
Đầu tiên anh ra ngoài sân tắm nước lạnh, thay quần áo khác, ngồi ở trên ghế sofa đọc sách, thế nhưng nửa tiếng trôi qua, Khương Ngư cũng chưa đi ra.
Hơn nữa, Hoắc Diên Xuyên không nghe thấy tiếng động, anh căng thẳng, ở bên ngoài cửa phòng tắm gọi hai tiếng "Khương Ngư" .
Không có ai trả lời, Hoắc Diên Xuyên trong lòng lộp bộp một trận.
"Khương Ngư, Khương Ngư, cô ở bên trong à?"
"Khương Ngư, cô mà không lên tiếng, tôi sẽ đi vào "
Vẫn không có ai lên tiếng, Hoắc Diên Xuyên không do dự nữa, bởi vì cửa bị khoá từ bên trong, Hoắc Diên Xuyên trực tiếp đá bay cánh cửa.
Quả nhiên, vốn dĩ phòng tắm nhỏ hẹp, toàn bộ bị hơi nóng bao vây, Hoắc Diên Xuyên liếc mắt đã thấy Khương Ngư gương mặt phiếm hồng, hai mắt nhắm chặt tựa ở bên trên thùng tắm.
"Khương Ngư, Khương Ngư."
Hoắc Diên Xuyên gọi vài tiếng, Khương Ngư không phản ứng, trực tiếp ôm người từ trong nước ra, thuận tay túm lấy khăn mặt ở một bên, trùm lên cô, đặt người lên trên giường, mở cửa sổ ra, thông gió để Khương Ngư hít thở được không khí mới mẻ, sau đó cầm khăn mặt, dùng nước lạnh, lau mặt cho cô.
"Khương Ngư, tỉnh lại đi."
Hoắc Diên Xuyên cũng không ý thức được, khoảnh khắc nhìn thấy Khương Ngư té xỉu này, bản thân lo lắng biết bao nhiêụ
May mà cũng không lâu lắm, Khương Ngư cuối cùng đã từ từ mở mắt.
Đôi mắt to, còn mang theo một chút mê man, ướt nhẹp giống như một con nai con khiến người thương yêụ
"Hoắc Diên Xuyên?"
Khương Ngư cảm thấy mình có chút mơ hồ.
Hoắc Diên Xuyên nhìn thấy Khương Ngư mở to mắt, cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra.
"Cô tỉnh rồi. . ."
Lời còn chưa nói hết, đôi tay nhỏ của Khương Ngư duỗi tới, trực tiếp sờ lên mặt Hoắc Diên Xuyên.
⬅ Trước Tiếp ➡