Chương 25
người đông đúc, vừa xách giúp cô đống đồ trên tay.
Sau khi cô chọn thêm một cây thuốc, nhìn qua thấy cũng đủ rồi "Chừng này được rồi, mình đi thôi." Anh không hiểu nhiều về mấy thứ này, chỉ biết mẹ đưa cho 300 đồng, mà giờ mới tiêu chưa tới 100.
Anh hiểu tính cha mẹ mình, nếu họ đưa nhiều như vậy thì chắc chắn là có lý do.
Không tiêu hết, chắc chắn là Khương Nguyệt Ảnh cố ý tiết kiệm, không muốn phí tiền của anh.
Nhưng điều anh không biết là nan trong lòng Khương Nguyệt Ảnh, những thứ này đem biếu cha mẹ cô chẳng khác nào lãng phí.
Nếu không phải vì còn phải giữ thể diện cho Cố gia, thì đến cả chuyện về thăm cô cũng chẳng muốn làm.
Cô vừa định kéo anh đi thì Cố Hoài Sâm bỗng khựng lại "À đúng rồi, em cũng nên mua vài bộ đồ đi.
Lúc em tới chỉ mang theo mấy bộ quần áo thôi, sắp đổi mùa rồi, mua trước mấy cái ấm ấm mặc cho đỡ lạnh." Cô cúi nhìn bộ đồ mình đang mặc nan mua từ hồi còn ở quê, vá chằng vá đụp tới chín miếng rồi.
Cô thì không để tâm, nhưng nếu cứ đi với anh trong bộ dạng này thì cũng chẳng khác gì làm anh mất mặt.
Khương Nguyệt Ảnh khẽ gật đầụ Cố Hoài Sâm không rành chọn đồ cho con gái, bèn nhờ nhân viên bán hàng chọn vài bộ.
Cô bước ra đầu tiên với chiếc quần iean, trông gọn gàng, mạnh mẽ.
Cố Hoài Sâm gật đầu "Bộ này được đấy." Cô lại thử thêm một bộ màu hồng, áo khoác và quần đồng bộ.
Anh vẫn nói "Tốt." Cuối cùng, Khương Nguyệt Ảnh mặc một chiếc áo khoác dạ, bên trong là len trắng và quần ống loe, đi thêm đôi giày cao gót thấp.
Cô gầy gò do thiếu dinh dưỡng, nhưng nước da trắng mịn, ngũ quan lại thanh tú.
Quan trọng hơn là dáng người rất đẹp.
Từ lần đầu gặp, cô luôn đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu, khí chất rất nổi bật.
Cố Hoài Sâm chợt nhớ đến lời em gái từng nó, cô chính là kiểu người "mặc gì cũng đẹp".
"Được rồi, lấy hết đi." "Tôi chỉ định chọn một bộ thôi, đâu phải lấy hết Mấy bộ này chắc chắn vượt quá 200 rồi, có khác gì bị chém không " Khương Nguyệt Ảnh cuống lên.
Cô còn đồ để mặc, ở nhà hay lúc làm việc đều có thể dùng.
Chỉ định mua thêm một hai bộ, để khi ra ngoài với anh không quá tệ mặt là được.
Ba bộ, chín món, quá xa mức dự trù rồi Cô vội vàng cởi chiếc áo khoác dạ ra "Tôi chỉ lấy áo khoác đầu tiên và một chiếc quần iean thôi, mấy cái còn lại…" "Sao lại không lấy?" Cố Hoài Sâm giữ tay cô lại, cắt ngang lời cô.
Mỗi lần anh dẫn Tiểu Mẫn đi mua đồ, cô bé đều vui vẻ như quay cuồng trong cửa hàng, hết chạy chỗ này lại nhảy chỗ kia.
Anh chỉ mua cho cô mấy bộ quần áo thôi, vậy mà cô lại phản ứng như thể có người vừa cướp mất cả két sắt nhà mình.
Đúng là quá keo kiệt với chính bản thân.
Cố Hoài Sâm chỉ tay vào mấy bộ cô vừa thử lúc nãy "Tất cả mấy bộ vợ tôi vừa mặc, gói lại hết cho tôi." Rồi anh lại liếc qua vài mẫu khác "Cả mấy cái này nữa, với cả...
chỗ cô có son môi không?
Chọn cho cô ấy hai cây.
Thêm một lọ kem tuyết." Cô nhân viên quầy trang điểm sững người nhìn anh, còn phải xác nhận lại lần nữa "Đồng chí...
anh chắc chứ?" "Chắc.
Trả tiền mặt." Cố Hoài Sâm dùng hết tiền trong phong bao đỏ, sau đó rút thêm ví tiền ra, đưa cho nhân viên bán hàng.
Chiếc ví từng căng đầy