cữ, thứ cần nhất chính là tiền bồi bổ, quả thật cũng nên giữ chút tiền trong người.
Khương Nguyệt Ảnh lấy sổ nhỏ ra, ghi chép cẩn thận “385 đồng.
Coi như tôi mượn anh, sau này kiếm được sẽ trả.” Nói xong, cô đứng dậy, trải một tấm ván giường xuống đất, rồi lấy một cái chăn từ trong tủ ra, tự nhiên cởi áo khoác, chui vào ổ chăn.
Cố Hoài Sâm đứng hình.
Anh đã nghĩ, đêm nay chắc phải có người nằm đất, nhưng người đó lẽ ra phải là anh, vì anh là đàn ông.
Vậy mà Khương Nguyệt Ảnh không hề do dự, thậm chí chẳng bàn bạc gì, tự nhiên nằm dưới đất, cô còn khéo léo gấp áo thành gối, đặt ngay ngắn dưới đầụ Anh khẽ nhíu mày, giọng trầm xuống, mang theo chút mệnh lệnh “Lên giường, ngủ.” “Không cần.
Anh đã chịu quá nhiều thiệt rồi, không thể để anh chịu thêm nữa.” Cô nói xong thì rúc luôn vào trong chăn, chắc cũng mệt mỏi quá rồi, chẳng bao lâu đã phát ra tiếng thở đều đềụ Cố Hoài Sâm ngồi trên giường, nhìn cô chằm chằm, mày nhíu chặt, trong lòng bỗng cảm thấy bực bội lạ lùng.
Anh đứng dậy, đi ra ngoài, châm một điếu thuốc, lhông hiểu sao lại móc trong túi ra cuốn sổ đỏ mới nhận.
Cố Hoài Sâm không hiểu nổi.
Rõ ràng là bị ép cưới, chẳng khác nào đưa vịt lên thớt.
Nhưng tại sao khi thấy cô hành xử đâu ra đó, biết trên biết dưới như vậy… trong lòng anh lại chẳng hề thấy vui?
“Hoài Sâm à…” Giọng Cố Thư Hào vang lên làm Cố Hoài Sâm giật mình, theo phản xạ nhét vội cuốn sổ vào túi.
Cố Thư Hào giả vờ như không thấy, liếc mắt nhìn vào trong nhà rồi hỏi “Nguyệt Ảnh ngủ rồi hả?” “Vâng, nằm nghỉ rồi.” “Hoài Sâm, con nói thật với cha đi.
Tại sao con lại đồng ý cưới con bé?
Con đâu phải đứa bốc đồng, chuyện lớn thế này sao có thể quyết định rồi mới nói cho cha mẹ?” Chuyện anh bị thương dẫn đến không thể có con, ngoài anh và bác sĩ điều trị ra, chẳng một ai biết.
Kể cả bạn thân cũng không, gia đình lại càng không hay.
“Con và cô ấy đã hứa hẹn cả đời.” “Vớ vẩn ” Câu nói vừa dứt, ông Cố liền gạt phăng, giọng không chút do dự.
Ông hiểu quá rõ con trai mình là người thế nào.
Một lời nói dối vụng về như thế, gạt được ai chứ, riêng ông thì không bao giờ.
Cô Hoài Sâm cũng chẳng vội giải thích.
Anh đợi đến khi cha mình hút gần xong điếu thuốc, tâm trạng dịu xuống đôi chút, mới chậm rãi tiếp tục lời dối trá kia.
“Hai tháng trước con đến thôn Tây Hà công tác, không may ngã xuống khu vực gần đập nước, là cô ấy cứu con.
Ngay lúc đó, con đã động lòng.
Con thổ lộ với cô ấy, nhưng bị từ chối.
Cô ấy nói đã có người trong lòng, người ta không phụ cô ấy, cô ấy cũng tuyệt đối không phụ lại.
Chỉ là không ngờ...” Chuyện con trai từng đến thôn Tây Hà, ông Cố biết rõ.
Nhưng ông không hề hay biết trong đó còn có một đoạn như vậy.
Là người thô lỗ, lại có phần cứng nhắc, song ông cũng không đến mức vô cảm.
Ở hoàn cảnh như thế, cảm mến ân nhân cứu mạng, nghe ra cũng hợp lý.
Huống hồ, nghe con trai kể thì cô gái Khương Nguyệt Ảnh kia là người biết điều, có tình có nghĩa.
Nếu không bị tổn thương trong tình cảm, có lẽ cô cũng chẳng chấp nhận thằng bé nhà ông.
Ông nhả ra làn khói trắng, trầm giọng nói “Nghe chẳng khác nào con nhặt được món hời.
Dù sao cũng đã cưới, thì phải sống cho tử tế.
Đó là quyết định của con,