Một nữ quân nhân tên là Tần Man.
1 Nữ quân nhân? Nam quân nhân!
Tần Mãn, Tần Man?
Ha, thật là đủ châm chọc!
Nhớ ngày đó Tần Mãn cô dứt khoát rời khỏi quân đội, kết quả xoay một vòng, cuối cùng lại trọng sinh vào một nữ quân nhân tên là Tần Man?!
Hơn nữa nữ quân nhân này cũng đủ giỏi, lại dám nữ giả nam vào trong quân đội.
Mục đích cũng cực kỳ đơn thuần, chỉ là để theo đuổi một người đàn ông!
Cũng là người đàn ông đưa cô vào bệnh viện, là thanh mai trúc mã từ nhỏ với cô.
Hứa Cảnh Từ.
Tần Mãn cảm thấy có lẽ đây là một trò đùa cực kỳ buồn nôn và tội tệ mà ông trời đã làm với cuộc sống của cô.
Cô không hiểu, nếu mọi thứ vẫn không thay đổi, chỉ đơn thuần cho cô sống lại để hoàn thành tâm nguyện báo thù, vậy thì tại sao nhất định phải trọng sinh trên người một nữ quân nhân?
Chẳng lẽ muốn cô cảm nhận sự dơ bẩn ở nơi này một lần nữa sao?
Không, cô không muốn!
Ngay cả tân binh, quân đội dự bị, cho đến tận khu chín cuối cùng.
Cả ba quân đoàn này cô đều đã lần lượt bước vào.
Ở đó, cô đã từng đổ mồ hôi, có khao khát tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, nhưng cuối cùng thực tế lại giáng cho cô một cái tát vang dội, khiến cô đau thấu tâm can.
Ban đầu cô đối với bộ quân phục này là chân thành bao nhiêu thì bây giờ lại thấy ghê tởm bấy nhiêu.
Cô lập tức xuống giường chuẩn bị rời đi.
Nhưng đúng lúc đó, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài.
Hai người cứ thế đụng phải nhau.
Hứa Cảnh Từ đầu tiên là sửng sốt, sau đó thấy cô đứng ở cửa, thì biết cô muốn làm gì rồi.
"Bác sĩ nói nếu cô không sao thì có thể rời đi." Anh đứng ngoài cửa, nói với cô.