⬅ Trước Tiếp ➡
Sao đột nhiên mới đây mà lợi hại như vậy?
Tay nghề này hoàn toàn đánh bại bọn họ và những lính mới.
Chẳng trách ……. Lúc đó cô nói tự gấp, còn nói họ làm sai rồi.
Vừa nghĩ tới hành động ngu ngốc của họ lúc đó đồng thời còn đắc chí thì cảm thấy không còn mặt mũi nhìn người ta.
Chẳng trách sau đó Tần Man nói họ làm sai.
Dù gì chuyện này nói ra cũng có nguyên nhân, nhưng lúc đó Tần Man không hề giải thích hay phản bác một câu, lấy danh nghĩa đồng đội chạy với họ 5km. Sau đó còn chọn cách làm này, thành thật mà nói cũng coi như đủ tình nghĩa lắm rồi.
Phải biết, nếu không phải ý tưởng bọn họ đề ra, Tần Man hoàn toàn có thể không cần chạy, thậm chí cũng có thể giải thích trước lúc chạy.
Tuy nhiên cô không hề nói gì.
Ở một khía cạnh nào đó, cô đang bù đắp cho sự liên luỵ của mình khoảng thời gian trước.
Lúc họ thấy Tần Man lần đầu tiên gấp chăn ga gối đệm, sau đó xếp tất cả đồ dùng vệ sinh, giày dép và các vật dụng theo quy định, thì đứng thẳng người trả lời: "Báo cáo, tôi đã sắp xếp xong trong thời gian quy định.”
Không nói dư thừa, tinh thần bình tĩnh như vậy, nhưng cô dùng cách trực tiếp nhất chứng tỏ bản thân.
Cô không phải không có năng lực dọn dẹp phòng.
Ngược lại, khả năng này của cô còn tốt hơn bất kỳ ai khác.
Về điểm này, Khổng Nghị tận mắt thấy cô sắp xếp xong thì có thể nhận thức được.
Vì anh ta là một cựu binh trong bộ đội gần 4 năm, hành động đó của Tần Man không nghi ngờ gì, còn lão luyện hơn cả cựu binh như anh ta rất nhiều.
Thậm chí anh ta mà gấp cái chăn đó, chưa chắc gấp đẹp được như cô.
“Cậu học ai vậy?”
Khổng Nghị lần đầu tiên cảm thấy Tần Man từng học với một cựu binh nào đó. Nếu không thì tuyệt đối không thể thay đổi trong thời gian ngắn như vậy được.
“Tôi tự học lúc xin giả bệnh.” Tần Man tỏ ra bình tĩnh trả lời.
Dù sao lúc này cô là Tần Man, Tần Man chính là cô. Dù Khổng Nghị nghi ngờ thì cũng không nghi ngờ được gì.
Cho nên chuyện nói do ai đó lén dạy thì dễ gây ra thị phi, chi bằng nói mình tự tập. Như vậy cũng trừ hết mọi tai hoạ ngầm.
Quả nhiên đúng như cô dự đoán, đáy mắt của Khổng Nghị loé lên sự nghi ngờ, nhưng anh ta cũng không nói gì mà chỉ ậm ừ: “Lúc đầu nếu chuyên tâm như vậy thì cũng không tới nỗi khiến mấy người này phải động não.”
3: Tắm chung?
“Cho nên tôi chịu phạt.”
Tần Man lại chặn họng Khổng Nghị. Anh ta tức giận đến mức cuối cùng chỉ có thể nói một câu: “Việc dọn dẹp phòng có thể chuyên tâm như vậy, hy vọng sau này cậu có thể chăm chỉ rèn luyện thân thể hơn.”
Tiếp theo, anh ta quay người đi ra ngoài.
Đám lính mới ngoài cửa lập tức tránh đường, trong lòng không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Huấn luyện …… bỏ đi như vậy?
Phải biết, có thể bình an vô sự, bỏ đi mà không để lại lời khiển trách nào, đối với Tần Man thì đúng là lần đầu tiên.
Huống hồ, lúc nãy Tần Man còn cãi tay đôi với anh ta, khiến anh ta phải ngượng mặt trước đám đông.
Trong lòng của mọi người cảm thấy tên nhóc Tần Man này phúc lớn mạng lớn, nghe thấy tiếng cảm thán của Ngô Hành khi đi vào ký túc: “Ôi trời đất ơi, tên nhóc nhà cậu đúng là cần cù bù thông minh. Thấy cậu dọn dẹp như vậy, nhìn lại cách bọn tôi dọn đẹp thì đúng là dùng từ ổ chuột để mô tả.”
Những người đang nhìn trộm ngoài cửa nghe thấy lời nói của Ngô Hành thì từ từ chạy vào và không ngừng cảm thán.
“Xuất sắc, bàn chải cũng để ở một góc như vầy, đúng là lợi hại. Tần Man, cậu vất vả quá rồi!”
“Còn giày nữa, để ngay hàng thẳng lối trên một đường thẳng.”
“Còn cái chăn này nữa, hoàn hảo tuyệt đối.”
“Nè nè nè, đừng sờ lung tung!”
Ngô Hành thấy đám người kia sờ lung tung như đi tham quan trong ký túc thì anh ta bèn sốt sắng đuổi đám người này đi
Tiếng la ó của mọi người hoàn toàn bị cắt đứt sau khi Ngô Hành đóng cửa lại.
“Cậu tập luyện lúc nào vậy? Sao chúng tôi không biết?” Lưu Văn Viễn cũng cảm thấy lạ. Anh ta không ngờ Tần Man có thể dọn dẹp sạch sẽ không tì vết như vậy.
“Lúc giả bệnh.”
Tần Man vẫn dùng chiêu đối phó với Khổng Nghị làm lấy lệ. Ngay cả Khổng Nghị cũng pó tay, Lưu Văn Viễn dĩ nhiên cũng không có gì phải nói.
“Vậy cậu nên nói chúng tôi biết sớm chứ. Như vậy cũng có thể tránh trận phạt này.”
“Đúng vậy. Lúc nãy cậu nói sớm thì sẽ không xảy ra hiểu lầm này. Nhưng nói đi phải nói lại, lúc nãy cậu đúng là có tình nghĩa lắm. Còn chịu chạy phạt chung với chúng tôi, xem ra tên nhóc nhà cậu cũng không phải chỉ biết khóc.” Ngô Hành vừa cười vừa vỗ vai của cô và sảng khoái đề nghị: “Được thôi, nể tình hôm nay cậu nói chuyện tình nghĩa như vậy, hôm nay đi tắm sẽ dẫn cậu đi theo!”
Đi …… tắm?
⬅ Trước Tiếp ➡