⬅ Trước Tiếp ➡
Chờ đợi rất đau khổ, cửa phòng phẫu thuật được mở ra.  Bác sĩ từ bên trong đi ra, tôi lập tức tiến lên thì lại bị mẹ chồng chen đến. Nguyễn Mỹ giống như người vợ lo lắng cho chồng mình vậy, tiến lên hỏi bác sĩ: "Bác sĩ, tình trạng của Thanh Vũ thế nào rồi?"
 "Bị thương ngoài da, sau khi trải qua băng bó thì nên nghỉ ngơi một khoảng thời gian là không sao nữa" Bác sĩ ôn hòa nói xong, Trần Thanh Vũ cũng theo đó bị đẩy ra ngoài.
Tôi thấy vết thương đã được bằng bó của Trần Thanh Vũ thì lập tức muốn tiến lên.
Nguyễn Mỹ lại đẩy tôi ra, tươi cười nói với tôi: "Nếu Thanh Vũ không sao rồi thì cô Trần về nghỉ ngơi trước đi, ở đây có tôi chăm sóc là được rồi."
 "Như vậy thì làm phiền cô Nguyễn quá, dù sao tôi cũng là vợ của Thanh Vũ" Tôi nhấn mạnh chữ "vợ".
 Giờ phút này, bỗng nhiên tôi có một suy nghĩ mãnh liệt. Cuộc hôn nhân này, tôi không muốn ly.
Cho dù ly thì vị trí cô Trần cũng không đến lượt Nguyễn Mỹ tới ngồi.
Tôi không thể trơ mắt nhìn người đàn ông mình yêu, người đàn ông vẫn luôn được cung phụng như thần bị một con hồ ly tinh độc ác đùa bỡn trong lòng bàn tay như vậy.
Nhưng mà Nguyễn Mỹ giống như không nghe hiểu lời tôi, lại nói thêm một lần nữa: "Tôi tin tưởng Thanh Vũ hy vọng người ở bên cạnh anh ấy là tôi."
 
 
 Lời nói của cô ta tràn đầy ý khiêu khích, tôi liếc nhìn Trần Thanh Vũ, thấy anh đang nhắm hai mắt nghỉ ngơi giống như chưa từng nghe thấy cuộc cãi vả của tôi và Nguyễn Mỹ.
Tôi không muốn khiến anh ngột ngạt, việc này chỉ làm cho sức khỏe của anh càng tệ hơn. Cuối cùng tôi lui lại mấy bước, quay đầu bước đi.
Tôi cô đơn rời khỏi bệnh viện, bởi vì tôi vẫn không có thời gian rửa vết máu trên người nên nhìn vào có chút giật mình. Người đi đường đều ghé mắt nhìn tôi, tôi không để ý đến.
 Tôi đi ra cửa bệnh viện, vào lúc định đến phía đối diện đón xe thì Trần Thanh Kiên bước xuống từ trên xe.
"Chị dâu, chuyện của công ty em cũng có nghe nói rồi. Chị không sao chứ?" Anh ấy gấp gáp hỏi tôi.
"Không sao cả. Tôi vô lực lắc đầu.
Nhưng trong lòng tôi vô cùng áy náy, nếu như không phải là tâm trạng tôi sa sút khiến cho tình cảnh mất đi khống chế thì Trần Thanh Vũ cũng sẽ không bị thương.
"Không sao thì tốt rồi. Lên xe đi, em đưa chị về nhà, chị cũng cần phải nghỉ ngơi đấy." Lúc Trần Thanh Kiên cười lên trông vô cùng ấm áp.
Tôi cô đơn quá lâu rồi
Dọc trên đường đi, Trần Thanh Kiên và tôi cũng không nói gì nhiều. Mãi cho đến khi tới nhà họ Trần thì Trần Thanh Kiên đột nhiên quay đầu, con ngươi đen nhánh hiện lên một loại tình cảm mà tôi không hiểu: "Huỳnh Bảo Nhi, bây giờ em rất hạnh phúc sao?"
Đây là lần đầu tiên Trần Thanh Kiến thẳng thừng gọi tên tôi như vậy.
Tôi cúi đầu xuống, nhìn vết máu đã khô khốc trên người nhưng không cách nào trả lời câu hỏi của Trần Thanh Kiên được.
Sau khi Trần Thanh Kiên cười nhẹ một tiếng thì mở cửa xe, lịch sự nói: "Cho dù là lúc nào thì nụ cười của em đều là ngôi sao sáng nhất, anh hy vọng nhìn thấy em cười"
Sau khi Trần Thanh Kiên nói xong những lời này thì lái xe rời khỏi.
Tôi lên lầu đi tắm.
Tôi đã đến bệnh viện làm kiểm tra toàn diện rồi, trên người không có bị thương, vết máu đều là của Trần Thanh Vũ.
Nằm trong bồn tắm, tôi cẩn thận nhớ lại chuyện đã phát sinh kia, xem xét mỗi một hành động, lời nói của Trần Thanh Vũ.
Cũng không nghĩ ra tại sao anh phải tự mình nhào tới cản cho tôi một dao.
 Nhưng tôi không dám nghĩ đến việc anh yêu tôi bởi vì tôi hiểu rất rõ, đó là chuyện không thể nào.
Anh không phải là một người xấu, bề ngoài rất lạnh lùng nhưng rất có phong độ đàn ông. Tôi nghĩ cho dù người đó không phải tôi thì anh cũng sẽ làm như vậy.
Buổi tối tôi không ngủ được, từ trên giường đứng lên thay quần áo rồi bảo tài xế đưa tôi đến bệnh viện.
 
 
Tôi muốn mau chóng đến thăm Trần Thanh Vũ.
Vào lúc tôi tới bệnh viện thì đã đúng mười hai giờ, bệnh viện rất yên tĩnh. Ngoại trừ ánh đèn sáng ngời ra thì không còn gì cả.
Tôi đi đến cửa phòng bệnh của Trần Thanh Vũ, ngay lúc định đẩy cửa đi vào thì lại nghe thấy những lời nói ngọt ngào của Trần Thanh Vũ và Nguyễn Mỹ.
Trần Thanh Vũ ôm Nguyễn Mỹ, hôn lên cổ cô ta. Nguyễn Mỹ ôm Trần Thanh Vũ, nhẹ giọng hỏi: "Thanh Vũ, khi nào chúng ta mới kết hôn? Bây giờ em chỉ muốn mỗi giây mỗi phút đều ở bên cạnh anh. Anh có biết không, hôm nay nghe thấy anh xảy ra chuyện thì em cũng không kịp cởi quần áo diễn ra đã trực tiếp tới đây rồi..."
Trần Thanh Vũ chôn đầu vào sâu hơn: " Chờ sức khỏe ông nội tốt một chút, anh sẽ bảo cô ta đến nói."
"Vâng" Nguyễn Mỹ mặt mày hớn hở nhìn Trần Thanh Vũ, càng nhiệt tình quấn lên người Trần Thanh Vũ.
Tôi dựa vào vách tường, cô đơn nhìn chằm chằm hình bóng của bản thân.
Tôi lau khô nước mắt trên mặt, lập tức rời khỏi nhưng lại không cẩn thận đụng phải thùng rác ở cửa.
 "Ai đó?" Đột nhiên âm thanh lạnh lùng của Trần Thanh Vũ vang lên. Tim tôi đau không chịu nổi, hốt hoảng chạy đến khúc quanh của hành lang.
Một mình tôi đến quán bar uống rượu không hề có mục đích, sau khi uống xong vẫn còn khiêu vũ trên sân khấu của quầy bar.
⬅ Trước Tiếp ➡