⬅ Trước Tiếp ➡
 Lần trước nhìn thấy anh là ba mươi tư ngày trước, anh không hề thay đổi. Anh vẫn lạnh lùng như cũ, hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người.
Theo bản năng, tôi muốn tìm chỗ ẩn núp, sợ bị anh nhìn thấy bản thân thấp kém như bây giờ.
Nhưng đột nhiên tinh thần trỗi dậy, tôi vẫn đi về phía anh, muốn lấy thân phận một người vợ nhận lấy cặp táp trong tay anh.
Tuy nhiên, anh hơi nghiêng người sang một bên, nhìn về bóng tối phía sau lưng.
Một cô gái mặc áo choàng dài bằng lông chồn màu trắng đi về phía trước, thân hình dần hiện rõ trong bóng tối. Cô ta kéo tay Trần Thanh Vũ, mà trên mặt Trần Thanh Vũ cũng lộ ra nụ cười hiểm thấy.
 Loại nụ cười này, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cũng chưa từng nhận được.
Trong tim truyền đến một cơn đau nhói, giống như bị lưỡi dao sắc bén đâm vào vậy. Đau tận xương tủy, hóa vào chỗ sâu trong linh hồn.
 Người phụ nữ kia, tôi biết. Là Nguyễn Mỹ, người phụ nữ mà Trần Thanh Vũ yêu sâu đậm.
Nguyễn Mỹ là một ngôi sao sáng trong thành phố, bất luận tướng mạo, dáng người hay trình độ học vấn đều xếp thứ nhất, là một người con gái thành công. Bất kỳ mặt nào của tôi cũng không thể nào sánh bằng.
Cô ta đứng bên cạnh Trần Thanh Vũ, một cảnh trai tài gái sắc này làm mắt tôi đau nhói.
“Còn không màu chào hỏi khách đi” Lúc tôi đang ngẩn người, mẹ chồng véo vào cánh tay tôi rồi ra lệnh với vẻ không
vui.
Tôi bị đau nên hít sâu một hơi, cũng không dám biểu hiện ra trước mặt người ngoài.
 Dường như từng bước đi của tôi đều không thuộc về hai chân mình, đi về phía Trần Thanh Vũ và Nguyễn Mỹ.
"Cô Nguyễn, đã lâu không gặp. Không ngờ hôm nay cô sẽ đến” Tôi đưa tay ra, giọng nói có chút run rẩy.
Nhưng Nguyễn Mỹ chỉ liếc nhìn tôi, dường như phát hiện trên tay tôi đều là dầu mỡ nên nhẹ nhàng chạm một cái rồi nhanh chóng rút về.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ta hiện ra vẻ ôn hòa, thậm
chí là đắc ý nói: “Cô Huỳnh, quả thật đã lâu không gặp. Dường như cô hơi tiều tụy rồi”
Tổi nâng môi nhưng không nhiều lời nữa, nhìn về phía Trần Thanh Vũ: “Chồng ơi, em cầm túi giúp anh nhé. Cả nhà đã chờ anh rất lâu, rửa tay đi rồi ăn cơm”
Trần Thanh Vũ lạnh lùng nhìn tôi, giống như không hề nhận ra tôi, sau đó đưa cặp cho mẹ chồng. Sắc mặt tôi nhợt nhạt, cố nén nhục nhã, nước mắt thiếu chút đã rơi xuống.
 Khóe miệng Nguyễn Mỹ hơi cong lên, con người còn hiện vẻ đắc ý. Cô ta cười đoan trang nhẹ nhàng ôm Trần Thanh Vũ bên cạnh rồi nói: “Thanh Vũ, em đói rồi”.
“Dọn cơm đi” Trần Thanh Vũ đỡ Nguyễn Mỹ cẩn thận.
Trong lòng tôi, Trần Thanh Vũ vẫn luôn là dạng người đàn ông ăn trên ngồi trước, giống như hoàng đế vậy. Từ khi nào lại cẩn thận đối xử với một người phụ nữ như thế?
Cả nhà ngồi vào bàn, tôi cũng đi tới.
Nguyễn Mỹ ngồi ở vị trí bên cạnh Trần Thanh Vũ, chỗ đó lẽ ra là vị trí của tôi.
Điều kiện ly hôn
 Chỗ ngồi rất nhiều nhưng người cũng không ít, sau khi mọi người ngồi xuống thì ba chiếc bàn đã nhanh chóng chật kín người.
Đột nhiên tôi phát hiện tối đã chuẩn bị bữa cơm đêm giao thừa này rất nhiều ngày nhưng lại không thể lên bàn ăn cơm bởi vì Nguyễn Mỹ đã ngồi vào vị trí của tôi.
Tức giận và uất ức khiến cả người tôi run rẩy, tôi cắn môi đi tới bên cạnh Nguyễn Mỹ cứng rắn nói: “Xin lỗi cô Nguyễn, đây là chỗ của tôi.”
Tính tình tôi hướng nội ít nói không có nghĩa là tôi không biết tức giận, không có nghĩa là tôi có thể nhẫn nhịn người khác chà đạp lên ranh giới cuối cùng của tôi.
 Tôi không thể cho phép một người phụ nữ xa lạ chiếm đoạt chồng tôi ngay trước mắt nhiều người nhà như vậy.
Hành động của tôi làm cho cả nhà đang ngồi cảm thấy kinh ngạc, họ im lặng nhìn tôi. Trong mắt một vài người lại có vẻ như đang xem kịch vui.  Nguyễn Mỹ không nói chuyện với tôi, cô ta chỉ nũng nịu dính sát vào người Trần Thanh Vũ, xem như tôi không tồn tại.
“Cô đến phòng khách ăn đi, nhường lại chỗ của cô cho Nguyễn Mỹ.” Trần Thanh Vũ quay đầu, đôi mắt lạnh lùng nhìn tôi rồi nói.
Nhường chỗ của tôi cho Nguyễn Mỹ...
Đến lúc này tôi đã biết trong mắt Trần Thanh Vũ, chẳng qua tôi chỉ là một người giúp việc, hơn nữa còn là loại miễn phí, gọi đến thì đến, bảo đi thì đi.
Tôi không cách nào tiếp nhận, đón nhận những ánh mắt cười trên sự đau khổ của người khác từ bà con thân thích, nói rành rọt từng chữ: “Những thứ khác em có thể nhường nhưng
⬅ Trước Tiếp ➡