Tôi rướn môi nói: "Mẹ, con không ý kiến."
"Huỳnh Bảo Nhi, chị nói gì đấy? Em là em trai ruột của chị mà, chị lại dám đối xử với em như vậy?" Huỳnh Sang từ dưới đất bò dậy, một khuôn mặt tuấn tú tức giận đến biến dạng.
Tôi nổi giận nói: "Bản thân làm sai chuyện thì phải gánh vác."
"Đưa cậu ta đến đồn cảnh sát, nhân chứng vật chứng đều đây." Mẹ chồng lạnh lùng liếc mắt nhìn Huỳnh Sang, đáy mắt thoáng qua một vẻ chán ghét cùng cực.
"Bà thông gia, chuyện này làm sao được chứ. Huỳnh Sang chúng tôi sai rồi, sau này cũng sẽ không tái phạm vào." Mẹ từ trong đám người đi ra, quay sang mẹ chồng nịnh bợ nói.
Tôi nhìn mẹ, nói: "Mẹ, mẹ dụng túng nó quá nhiều rồi. Đó không phải là yêu nó, thương nó mà là hại nó thôi."
"Huỳnh Sang là em trai ruột con đấy, người làm chị như con không giúp thì thôi mà còn ở đó nói châm chọc nữa. Có phải con cũng xem thường nhà chúng ta? Chê trách người mẹ như tôi không?"
Nghe thấy âm thanh sắc bén của mẹ, đột nhiên tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Cuối cùng chuyện này vẫn dựa theo cách xử lý của mẹ chồng, bởi vì tôi căn bản không ra mặt cầu xin Trần Thanh Vũ!
Sau khi mọi chuyện xử lý xong, mẹ chồng đi tới trước mặt tôi lạnh lùng nói, "Huỳnh Bảo Nhi, nhà các cô ngoại trừ gây thêm phiền phức cho Thanh Vũ thì còn có thể làm gì nữa không?"
Nguyễn Mỹ đứng cách đó không xa, tươi cười nhìn tôi đầy hứng thú.
Bỗng nhiên tôi hiểu ra gì đó, đi về phía cô ta: "Có phải là cô làm hay không?"
Nguyễn Mỹ lười biếng nhún nhún vai, nhẹ giọng nói bên tai tôi: "Tôi chỉ giúp cô một chút thôi. Như vậy, cô có thể mượn cớ nói chuyện ly hôn với ông nội. Những loại chuyện bết bát thể này, ông nội cũng sẽ biết thôi."
Lại không nhìn thấy Trần Thanh Vũ
Mệt nhọc cả ngày, sau khi trải qua sóng gió trong bữa tiệc, cả người tôi gần như mệt lả vậy.
Tôi tắm xong, vừa định mở đèn ngủ thì nhận được điện thoại của mẹ. Khúc mở đầu của bà chính là chửi rủa tôi một trận.
Nói tôi không có lương tâm, nói tôi là loại ăn cháo đá bát, trơ mắt nhìn em trai ruột của mình bị người khác bắt đi, không hề mở miệng nói giúp một câu.
Tôi nghe thấy mẹ khóc lóc om sòm ở bên kia điện thoại, sau khi yên lặng một hồi lâu, tôi nói với mẹ: "Mẹ, sau này Huỳnh Sang và Huỳnh Minh có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng tìm
con."
"Con nói gì đấy? Huỳnh Bảo Nhi, chẳng lẽ con muốn đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Huỳnh chúng tôi sao?" Ban đầu mẹ hơi sững sờ rồi sau đó hét ầm lên với tôi.
Tôi mệt mỏi dựa vào giường, ánh mắt trống rỗng nhìn trần nhà trên đỉnh đầu.
"Tôi không phải có ý đó, chỉ là bọn họ đều là người trưởng thành hết rồi, bất kể làm chuyện gì thì cũng phải nghĩ đến hậu quả. Con không thể hết lần này đến lần khác dọn dẹp chiến trường giùm họ chứ.
Nói xong, tôi lập tức cúp điện thoại. Tôi biết mẹ còn muốn nói gì nữa nhưng mà tôi thật sự không muốn nhiều lời hơn nữa.
Chính bởi vì lần nào tôi cũng đồng ý đứng ra giúp đỡ nên mới có thể khiến cho Huỳnh Minh và Huỳnh Sang không biết sống chết như vậy. Bọn họ sẽ ngày càng có lòng tham không đáy, chỉ biết càng đi càng xa.
Hôm sau, cả ngày tôi cũng không ngủ được ngon giấc, khắp người đều cảm thấy khó chịu.
Tôi đi xuống lầu, bất ngờ phát hiện Trần Thanh Vũ cũng ở lại biệt thự. Anh ngồi trên bàn ăn sáng, sau khi thấy tôi đã thức dậy thì cũng chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi dời mắt đi.
"Cô chủ, bữa sáng của cô. Một người có vẻ giống người giúp việc mang thức ăn sáng đặt trên bàn ngay trước mặt tôi, lúc ấy tôi mới lấy lại tinh thần.
Nhà chúng tôi mời người giúp việc sao? Bình thường những chuyện chuẩn bị thức ăn sáng này, vốn dĩ đều do tôi làm.
"Nếu cô phải đi làm, hơn nữa... mọi chuyện trong nhà cũng cần người chăm lo" Dường như Trần Thanh Vũ nhìn thấu suy nghĩ của tôi, giải thích một câu.
Tôi cười khổ, còn tưởng rằng mời người giúp việc là thông cảm cho tôi. Thật không nghĩ ngờ là do anh sợ nếu ly hôn với tôi rồi thì mọi việc trong nhà sẽ rơi lên người Nguyễn Mỹ.
Tôi cúi đầu, yên lặng ăn hết bữa ăn sáng trên bàn rồi nói: "Em đi làm đây."
"Tôi đưa cô đi." Nào ngờ Trần Thanh Vũ lại đứng dậy, đi tới bên cạnh tôi nói một câu rồi sải bước dài về phía cửa.
Mặt trời mọc hướng tây sao?
Phải biết, chỉ nói đến cơ hội mà tôi và anh ngồi cùng bàn ăn cơm thôi cũng rất hiếm thấy rồi, hôm nay anh lại nói muốn đưa tôi đi làm.
Cho dù có chút không dám tin nhưng tôi vẫn đi theo sau lưng Trần Thanh Vũ, ngồi lên xe của anh.
Từ khi kết hôn đến bây giờ, tính luôn cả lần này thì tổng cộng tôi cũng chỉ ngồi trên chiếc xe này ba lần.
Bên trong xe rất yên tĩnh, tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở của cả hai. Ngoại trừ những âm thanh này thì không còn gì cả.
Tình cảnh vô cùng lúng túng. Làm gì có cặp vợ chồng già nào đã kết hôn nhiều năm nhưng lại xa lạ hơn cả người ngoài chứ.
"Chuyện Nguyễn Mỹ cố ý giết đứa trẻ đừng nói với bất kỳ người nào. Tôi không hy vọng có bất kỳ người nào lợi dụng