⬅ Trước Tiếp ➡
Hô hấp của Trần Thanh Vũ mang theo một chút ẩm ướt nóng bỏng, xẹt qua tại tôi. Anh nhàn nhạt lên tiếng: "Không sao chứ?"
"Không sao... Không sao cả" Lời nói của Trần Thanh Vũ khiến tim tôi chấn động cực mạnh.
Lúc này tôi đang cố hết sức che giấu tâm tình của bản thân, nghiêng đầu qua một bên, không nhìn Trần Thanh Vũ.
Ánh mắt đen nhánh tĩnh mịch của Trần Thanh Vũ rơi trên gương mặt của tôi, sau lưng lại có người chen vào lần nữa, cả người của anh lập tức dán sát vào người tôi.  Bỗng chốc khoảng cách của tôi và anh trở thành số không.
Mặt tôi nóng rang, toàn thân cứng đờ bị Trần Thanh Vũ ôm  lấy. Tôi vừa định giãy giụa thì bờ môi Trần Thanh Vũ đã kề sát
 
 
vào tai tôi, trầm giọng nói: "Đừng nhúc nhích."
Tôi cảm nhận được sự biến đổi trong cơ thể Trần Thanh Vũ, bị anh dùng sức ôm chặt như vậy, hai tay tôi đang đặt ở bên hông cũng không ngừng chảy mồ hôi.
"Huỳnh Bảo Nhi..."
Trong thoáng chốc, dường như tôi nghe thấy Trần Thanh Vũ gọi tên tôi.  m thanh này đều trầm thấp êm tại hơn bất cứ  lúc nào.
 Tôi cố gắng ngửa đầu, vì muốn nghe cho rõ Trần Thanh Vũ đang nói gì.
Thế nhưng ngay tại giờ phút này, thang máy cũng được mở ra.
Tôi lại càng hoảng sợ, thân thể run lên. Mà lúc này Trần Thanh Vũ đã buông lỏng hai tay đang đặt bên hông tôi ra.
Chúng tôi yên lặng chờ những người kia đi ra ngoài, sau đó mới đến chúng tôi.
Lê Minh Quang dùng ánh mắt dịu dàng chuyển động qua lại trên người tôi và Trần Thanh Vũ, mở miệng nói: "Đi thôi.”
Tại tôi nóng lên, gật đầu rồi lập tức đi theo Lê Minh Quang. Mà Trần Thanh Vũ cũng chỉ sửa sang lại quần áo một chút rồi mặt không đổi sắc đi bên cạnh chúng tôi.
- Lúc ra khỏi Trần Thăng, tôi ngồi trên xe của Lê Minh Quang. Trần Thanh Vũ chỉ nhàn nhạt dùng ánh mắt sắc bén quét về phía tôi rồi quay người đi.
Tôi vẫn luôn nghĩ đến ánh mắt lúc quay người đi vừa rồi của Trần Thanh Vũ, ánh mắt đó pha lẫn chút phức tạp khiến tôi nghĩ không thông, cũng đoán không ra.
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến sau khi ly hôn với Trần Thanh Vũ mà vẫn có thể cùng Trần Thanh Vũ xuất hiện thể này.
 "Huỳnh Bảo Nhi, cô vẫn chưa buông được Trần Thanh Vũ sao?" Có lẽ do tôi suy nghĩ quá chăm chú, thậm chí ngay cả Lê Minh Quang luôn nhìn tôi mà tôi cũng không hề phát hiện ra.
 Mãi đến khi Lê Minh Quang mở miệng, tôi mới lấy lại tinh thần, miễn cưỡng khẽ nhếch khóe môi thản nhiên nói: "Giữa chúng tôi không có chuyện buông hay không buông”
 
 
"Vậy sao?" Lê Minh Quang dùng đôi mắt ôn hòa liếc nhìn tôi, sau đó mới nhàn nhạt lắc đầu.
Tôi cảm giác toàn thân đều mềm nhũn, không biết phải làm sao.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, Lê Minh Quang đã dời mắt đi.
"Lát nữa chúng ta có thể không đi không?" Một lúc lâu sau, tôi liếm liếm khóe môi nhìn về phía Lê Minh Quang hỏi.
 
Sóng gió lại nổi lên
Tôi thật sự không muốn nhìn thấy Trần Thanh Vũ, có lẽ hiện tại tôi vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ được anh nhưng ít nhất bây giờ tôi vẫn đang cố gắng.
“Được, để tôi đưa cô về” Lê Minh Quang không nói gì nữa, chỉ gật đầu nhẹ.
Tôi thầm thở ra một hơi, cũng không rõ đây là vui mừng hay là cảm giác gì khác...
Trước khi cuộc thi thiết kế váy cưới của tập đoàn Trần Thăng và tập đoàn Thời Quang diễn ra một ngày, sau khi tỉ mỉ kiểm tra lại tất cả đồ vật thì tôi mới cho người đặt trong phòng để quần áo rồi chờ đến lần ra mắt ngày mai, tôi biết mình đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết cho cuộc thi thiết kế lần này.
Nhưng ngày hôm sau, trợ lý lại hốt hoảng chạy tới nói rằng người diễn viên hôm nay được sắp xếp mặc bộ áo cưới Sơ Tâm đã bị bệnh nên không thể đến được.
 Diễn viên mặc bộ váy cưới lần này là một diễn viên truyền hình trong giới giải trí, không hề thua kém Nguyễn Mỹ. Cô ấy cũng là một diễn viên mà tôi yêu thích.
 Lần này vốn dĩ tôi còn tràn đầy tự tin, chỉ cần cô ấy mặc bộ áo cưới tôi do thiết kế lên người thì chắc chắn sẽ vô cùng hoàn mỹ, cuộc thi thiết kế này tôi nhất định sẽ thắng!
 Đương nhiên ngoại trừ tập đoàn Trần Thăng và tập đoàn Thời Quang thì còn có rất nhiều tập đoàn khác tham gia tranh tài. Bọn họ đều là những công ty nổi tiếng ở Hà Nội. Nhưng bây giờ diễn viên kia không thể xuất hiện thì quả thật chuyện chiến thắng lại trở nên khá khó khăn!
Nhà thiết kế Huỳnh, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”  Trợ lí lo lắng nhìn tôi hỏi.
 
 
Lời nói của trợ lí khiến tôi hơi lo lắng, tôi nhìn bộ váy cưới trước mặt, thầm nghĩ cũng sắp đến giờ lên sân khấu biểu diễn rồi, lúc này lại không có diễn viên. Nếu như tìm đại một người lên thay thế chỉ sợ thất bại thảm hại, việc này sẽ có ảnh hưởng ít nhiều đến tập đoàn Thời Quang.
“Bảo Nhi! Khi nãy thư ký có nói diễn viên trình diễn lần này bị bệnh nên không thể đến được!” Quả nhiên Lê Minh Quang cũng đã nghe được tin này, anh ta bước từ ngoài vào, gương mặt tuấn tú mang theo tia âm trầm nói.
Tôi hoàn hồn nhìn Lê Minh Quang, nói lời xin lỗi: “Xin lỗi tổng giám đốc Lê, là do tôi tính toán sơ suất”
⬅ Trước Tiếp ➡