⬅ Trước Tiếp ➡
 Tôi đẩy những phóng viên đang ngăn trước mặt mình ra, tôi muốn đi ra ngoài nhưng mà sức lực của bọn họ rất lớn, hơn nữa còn có rất nhiều người. Cho dù tôi cố gắng như thế nào thì cũng không cách nào có thể di chuyển được.
Những người kia không ngừng xô đẩy tôi, bởi vì phải lên sân khấu nên tôi mặc áo cưới, mang giày cao gót. Hiện tại lại bị bọn họ đẩy như vậy, cả người liền mất trọng tâm ngã về phía sau.
 Tôi theo phản xạ muốn bắt lấy vật gì đó, nhưng mà ngoại trừ không khí trước mắt thì tôi không thể bắt được bất cứ thứ
 
 
gì.
Tôi kinh hãi hét lên, nhắm mắt lại. Vào lúc tôi đang chờ đợi một cơn đau nhức kịch liệt truyền đến thân thể của tôi thì ngay tại lúc này, một đôi tay ôm cả người tôi vào lòng.
"Tất cả đều cút ra ngoài hết cho tôi."  Giọng nói trầm thấp lạnh như băng, xuyên qua toàn bộ hội trường ồn ào náo nhiệt. Vốn dĩ những người phóng viên kia còn đang quấn lấy tôi nhưng cả đám đều không khống chế được tự giác lui về sau vài bước.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt Trần Thanh Vũ vô cùng âm  u. Một đôi mắt khiến cho người khác sợ hãi, lạnh lùng nhìn về phía những ký giả kia.
Dường như những ký giả kia còn không cam lòng, muốn bới móc càng nhiều tin tức hơn nữa nhưng vì vẻ lạnh lùng trên người Trần Thanh Vũ, thực sự khiến cho bọn họ không dám tiếp tục làm càn.
Cho dù trong lòng rất không cam lòng nhưng bọn họ cũng không có cách nào chống lại Trần Thanh Vũ. Cuối cùng, tất cả bọn họ chỉ có thể bị vệ sĩ của Trần Thanh Vũ đuổi đi.
Toàn bộ hội trường đều yên tĩnh lại, tôi lấy lại tinh thần, dùng sức đẩy cơ thể Trần Thanh Vũ ra.
Tôi hít một hơi thật sâu, cúi đầu xuống nói lời cảm ơn với Trần Thanh Vũ: "Cảm ơn"
"Huỳnh Bảo Nhi, Sơ Tâm là bản gốc của cô hay là sao chép của Phạm Mỹ Kiều?" Trần Thanh Vũ đi về phía tôi, vươn tay ra nắm chặt cằm của tôi, mặt không biểu cảm nói.
Trái tim tôi run lên từng cơn, đối mặt với sự chất vấn của Trần Thanh Vũ, tôi không phản bác được.
Thời gian dường như ngưng đọng lại, ngay tại lúc tôi cảm thấy hít thở không thông thì lại nghe thấy Trần Thanh Vũ lạnh lùng nói.
"Nếu như đây là cô sao chép, như vậy thì hợp đồng của chúng tôi với tập đoàn Thời Quang sẽ hết hiệu lực."
"Tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng chuyện này" Tôi nắm chặt  tay lại, cắn môi nhìn Trần Thanh Vũ nói.
 
 
Vẻ mặt của Trần Thanh Vũ thờ ơ liếc nhìn tôi, hai chân thon dài bắt đầu nên từng bước đi ra khỏi hội trường.
Nhìn bóng lưng lạnh như băng của Trần Thanh Vũ, tôi chớp mắt, cố gắng ngăn cản nước mắt trong hốc mắt.
 Sự kiện sao chép áo cưới Sơ Tâm đã nhanh chóng lan tràn  khắp cả thành phố, bỗng chốc Huỳnh Bảo Nhi trở thành cái tên được tìm kiếm nhiều nhất ở thủ đô.
Người trong công ty đều nhìn về phía tôi với ánh mắt vô cùng kỳ lạ, tôi cũng không quan tâm nhưng vừa nghĩ đến tập đoàn Thời Quang bị tôi liên lụy đến thê thảm, trong lòng của tôi hơi xấu hổ.
Vì vậy tôi đã chủ động đến văn phòng của Lê Quang Minh,
 
 
Rốt cuộc là ai đang hãm hại tôi
"Bảo Nhi, em yên tâm đi. Chuyện này tôi đã cho người đi điều tra rồi." Lê Minh Quang không trách phạt tôi, ngược lại còn an ủi.
Bởi vì sự cố đạo ý tưởng xuất hiện, toàn bộ tập đoàn cũng đang đứng trên lưỡi dao, đỉnh đầu ngọn sóng. Nhưng mà Lê Minh Quang vẫn bảo vệ tôi, thậm chí tổ chức một buổi họp báo, nói tôi nhất định không sao chép tác phẩm của bất kỳ ai.
"Tổng giám đốc Lê, chuyện này tôi sẽ chịu trách nhiệm " Tôi rủ mắt xuống, nhẹ nhàng nắm chặt tay.
 Lê Minh Quang nhìn tôi, nhẹ nhàng nói: "Ngốc quá, chuyện này không phải chuyện của cá nhân em. Sau lưng chuyện này chắc chắn là một âm mưu, người bọn họ muốn đối phó có thể là tập đoàn Thời Quang của tôi.”
Tôi nhìn Lê Minh Quang, khẽ liếm môi.
"Em về trước nghỉ ngơi cho khỏe đi. Tôi sẽ cho người điều tra rõ chuyện này" Lê Minh Quang nhìn dáng vẻ mệt mỏi của tôi, mở miệng nói lần nữa.
 Hiện tại làm sao tôi sao có thể bỏ đi, vì thế tôi từ chối Lê Minh Quang rồi nói với anh ta: "Tổng giám đốc Lê, chuyện này nếu như nguyên nhân là do tôi thì đương nhiên phải là tự bản thân tôi xử lý. Lát nữa, tôi sẽ đi tìm cô Phạm."
Tôi muốn hỏi rõ tận mặt xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao bản thảo gốc của tôi lại ký tên Phạm Mỹ Kiều.
"Tôi đi cùng em" Lê Minh Quang trầm mặc nhìn tôi hồi lâu, sau đó lên tiếng.
Nghe thấy Lê Minh Quang nói vậy, tôi lập tức lắc đầu: "Một mình tôi đi là được rồi."
"Được rồi, nếu như xảy ra chuyện gì, nhất định phải lập tức gọi điện cho tôi." Lê Minh Quang thở dài một cái, nhìn tôi thận
 
 
trọng nói.
Tôi gật đầu, lập tức rời khỏi phòng làm việc của Lê Minh Quang.
Sau khi tôi rời khỏi đó thì tức khắc gọi điện thoại cho một người bạn, người bạn này trước kia biết Phạm Mỹ Kiều, cũng biết Phạm Mỹ Kiều ở đâu.
⬅ Trước Tiếp ➡