"Con đợi kịp, là dì nhỏ đã nhìn thời gian mấy lần rồi ạ, con nghĩ dì ấy có thể phải đến giờ rồi." Một giọng nói trẻ con ở bên kia, bình tĩnh yên lặng "Nếu như mẹ còn chưa bận xong con để dì đi trước, con ở một mình trong phòng cũng được ạ,"
"Không được, con không thể ở đó một mình, con quá nhỏ." Cố Hảo lập tức nói "Bây giờ mẹ bắt xe về ngay, hai mươi phút nữa là tới."
Hình như người đàn ông đó là bố con.
Hai mươi phút saụ
Phòng 901 tầng chín chung cư Huệ An.
Cố Hảo kéo lấy cơ thể mệt mỏi tiến vào "Mẹ về rồi đây."
"Mẹ."
"Chị hai."
Hai người ngồi xếp bằng trên sô pha lập tức tụt xuống, một lớn một nhỏ, toàn bộ đều nhìn cô, một người cười híp mắt, một người lạnh lùng không có cảm xúc gì.
Người cười híp mắt là Cố Tiểu Trúc em gái cô, người có khuôn mặt lạnh lùng là con trai Cố Tiêu Mặc.
Nhìn thấy khuôn mặt của con trai, trong phút chốc liền nghĩ đến khuôn mặt của Phong Dập Thần, không khỏi trở nên hốt hoảng.
Giống.
Quá giống rồi.
Đến cái sự say mê hấp dẫn cũng giống, có chút lạnh lùng, con trai không phải là một đứa trẻ quá hoạt bát hiếu động, nó rất an tĩnh, luôn thích ở một mình.
"Mẹ, mẹ không vui ạ."
Cố Hảo đột nhiên lấy lại tinh thần, có chút dở khóc dở cười nhìn con trai mình, đứa bé rất thông minh, lực quan sát phong phú, ánh mắt sắc bén, liếc một cái liền nhìn ra được tâm trạng của bản thân.
Cô lắc đầu, nói "Bảo bối, mẹ không sao."
"Chị hai, chị thế nào rồi?" Cố Tiểu Trúc cũng đã nhìn ra, chị gái có chút không yên lòng, "Công việc của chị gặp cản trở sao? Không thuê chị?"
"Không sao, hôm nay chị đã làm thủ tục chuyển sang làm chính thức. Tiểu Trúc, em phải tăng ca buổi tối sao?"
"Chị hai, vậy thì được, em đi làm đây, tám giờ sáng mai trở về, buổi chiều em đón cháu ngoại, chị yên tâm đi."
"Ừm." Cố Hảo gật đầụ
Cố Tiêu Mặc năm tuổi đã đi lớp lớn nhà trẻ, buổi trưa một ngày ba bữa đều ăn ở trường học, buổi tối trở về ngủ.
Cố Tiểu Trúc cầm túi chạy ra ngoài một cách vội vàng hấp tấp.
"Cẩn thận chút." Cố Hảo dặn dò cô ta.
"Em biết rồi, chị hai." Cố Tiểu Trúc mở cửa liền chạy như một làn khói.
Cố Tiêu Mặc nhìn mẹ, trong đôi mắt to lóe lên sự nghi ngờ, "Mẹ, trở về từ tối qua đến giờ, mẹ vẫn luôn không tập trung ạ."
Trong lòng Cố Hảo hơi hồi hộp một chút, đứa trẻ này quá thông minh, bảo bối mà cô sinh ra quá thông minh rồi, vì vậy tâm trạng của bản thân có một chút biến động liền không giấu nổi đứa trẻ thiên tài này.
Con mắt nhìn xa trông rộng của Cố Tiêu Mặc nhìn chằm chằm vào mẹ, giống như tiểu đại nhân mở lời
"Nói ra đi ạ, con giúp mẹ giải quyết."
Cố Hảo mở lời nói "Bảo bối, có thể mẹ đã gặp một người là bố của con."
Cố Tiêu Mặc nghe vậy không hề có chút vui vẻ đặc biệt nào, chỉ nhíu mày, dáng vẻ cau mày ấy cũng có chút giống với Phong Dập Thần.
Trong lòng Cố Hảo không khỏi thì thầm một lần nữa, lẽ nào người cướp đi sự trong trắng của cô tối hôm ấy là Phong Dập Thần?
"Sau đó ạ?" Cố Tiêu Mặc hỏi.
"Ông ấy không giống người tốt." Cố Hảo nhún vai một cách rất nghi ngờ, nhìn thấy con trai cau mày rất gay gắt, lại gượng gạo nói "Mẹ xin lỗi, thật ra mẹ không hiểu, mẹ cũng không chắc chắn có phải bố con không."
"Nếu đã không giống người tốt, vậy không cần nhận ạ." Cố Tiêu Mặc rất bình tĩnh mở lời "Đừng lãng phí thời gian lên những chuyện không cần thiết như vậy ạ."
"Mẹ cũng cảm thấy như vậy." Cố Hảo nhún vai "Được, không đi lãng phí thời gian."
Đêm khuya.
Đợi khi con trai ngủ, Cố Hảo cũng chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Điện thoại vang lên.
Cô nhìn số điện thoại một chút, là Lý Cầm
Cố Hảo vội vàng đi về phía ban công, chốt cửa kéo lại, nhận điện thoại nói "Alo, Chị Cầm?"
"Cố Hảo, chị không chịu nổi rồi, em đến cứu chị đi." Âm thanh của Lý Cầm trong điện thoại vô cùng đáng thương, giống như gặp phải sự sợ hãi rất lớn.
"Chị đã bị Phong Dập Thần đưa đi, anh ta, anh ta thả chó cắn chị, chị, chị thật sự chưa từng gặp người đàn ông nào tàn nhẫn như vậy." Nói rồi, Lý Câm liền bật khóc tu tụ
"Em cứu chị." Cố Hảo không nhịn được buột miệng thốt ra, "Nhưng mà em làm sao cứu chị?"
Cô chán sống rồi.
"Chị, chị không biết." Âm thanh xen lẫn tiếng khóc của Lý Cầm truyền đến, rất thê lương, "Chó, một con chó lớn, chị thật sự rất sợ."
"Chị Cầm." Oán hận trong lòng Cố Hảo đối với Phong Dập Thần càng đậm hơn, "Chị đưa điện thoại cho anh ta, em cầu xin anh ta."
"Không." Lập tức Lý Cầm càng thêm kích động, "Cố Hảo, xin lỗi em, chỉ thật sự bất đắc dĩ, đã nói cho Phong Dập Thần em là người phát tin tức, chị rất xin lỗi."
Trong lòng Cố Hảo hơi ngưng lại, tâm trạng không thể nói ra trào ra, cô rất nhanh bình phục lại, không phải Phong Dập Thần sớm đã biết là cô phát sao?
Nếu đã nói rồi thì chính là nói rồi, dù sao giấy cũng không bọc được lửa.
"Được rồi chị Cầm, em biết rồi."
"Chính là Phong Dập Thần có thể sẽ tìm em, anh ta có thể sẽ thả chó lớn nhà anh ta dọa cắn em, hay là em chạy trốn đi?"
"Không, chị Cầm, chạy trốn không phải là phong cách của em." Cố Hảo nói "Càng huống hồ chị vẫn còn trong tay anh ta."