Ngay khi đăng ký, bác sĩ yêu cầu cô đi khám phụ khoa, xét nghiệm nước tiểu cho kết quả dương tính.
Sau đó, được đưa đến đây để kiểm tra bụng dưới của mình.
Bác sĩ bệnh viện B vừa kiểm tra vừa nói với thực tập sinh phụ trách ghi chép "Tử cung ngả sau, to ra, hình dạng đều, đường viền rõ. Trong buồng tử cung có hai túi thai, kích thước khoảng 2620mm, 2819mm, thành túi dày. Có thể nhìn thấy dấu hiệu hình dáng noãn trong túi, đồng thời nhìn thấy nhịp đập của ống tim nguyên thủy."
Cố Hảo nghe đến chóng mặt, chẳng bao lâu, liền kiểm tra xong.
Cô cầm báo cáo trở lại phòng khám phụ khoa.
Sau khi bác sĩ xem xong, nói với cô "Chúc mừng cô Cố, cô đã mang thai, là song sinh."
“Cái gì?” Cố Hảo nghĩ rằng vừa rồi cô nghe nhầm, lúc này mới phản ứng lại, kết luận này làm cho cô hoàn toàn không dám đối mặt với chính mình.
Cô mang thai, không biết là con của người đàn ông nào.
Trời ơi, song sinh?
Cái này cũng quá dễ dàng đi?
Cố Hảo ngơ ngác cầm giấy xét nghiệm về tới nhà, mới vừa đẩy cửa bước vào đã thấy Cố Mỹ đang vui vẻ nhìn quần áo.
Nghe thấy tiếng động, Cố Mỹ vô thức ngước mắt lên, nhận ra đó là Cố Hảo.
Trong nháy mắt, gương mặt của Cố Mỹ cứng đờ "Hảo Hảo, em về rồi à?"
Sau ngày hôm đó, chị gái mỗi khi thấy cô cũng rất lúng túng, vốn là Cố Mỹ đang rất vui vẻ nhưng vừa thấy cô vẻ mặt liền cứng ngắc.
Cố Hảo nhìn thấy chiếc váy chị ta đang cầm trên tay, đó là một chiếc váy cưới.
Váy cưới trắng nõn là một thiết kế độc đáo đến từ nước Pháp bên kia đại dương.
Cố Mỹ và Tiêu Mặc Đằng sắp kết hôn.
Cố Hảo cảm thấy trong lòng nhói đau, hít một hơi, đối với Cố Mỹ cười cợt, nói "Chị, em đã về rồi, váy cưới thật sự rất đẹp."
Cố Mỹ hơi ngừng lại, vẻ mặt có chút cứng ngắc, kéo khóe môi, nói với Cố Hảo, "Hảo Hảo, đều là chị không tốt, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy."
“Không liên quan đến chị.” Cố Hảo lắc đầu “Hai người kết hôn, Tiêu Mặc Đằng là anh rể của em, cũng là con rể của nhà họ Cố chúng ta.”
Chỉ có trong lòng cô mới biết, nói lời này trong lòng đau đớn bao nhiêu, trái với lòng bao nhiêụ
Rốt cuộc chính là bạn trai cô yêu mấy năm, lại biến thành anh rể, cô lại vô duyên vô cớ mất đi lần đầu tiên, cô mang thai đôi nhưng lại không biết ba của đứa trẻ là ai.
“Hảo Hảo, đời này là chị có lỗi với em.” Cố Mỹ nắm tay cô thật chặt.
Cố Hảo lắc đầụ "Chị à, không sao đâụ Thật ra thì em cũng không thích Tiêu Mặc Đằng đến vậy. Chị không cần phải nặng lòng."
Cố Mỹ cong khóe môi, cũng không nói gì thêm.
“Chị bận việc của mình đi, em lên lầụ” Cố Hảo đi lên lầụ
Cô muốn tìm mảnh giấy kia, đi tìm người đàn ông kia, cô cũng không thể để người ta gieo trong bụng mình hai hạt giống mà không biết người đó là ai, đúng không?
Khi lên lầu, cô thấy phòng của mình đã được dọn dẹp sạch sẽ trông rất gọn gàng và ngăn nắp.
Tờ giấy dính máu mà cô muốn tìm cũng không thấy nữa.
Cố Hảo nhanh chóng đi xuống lầu, đứng ở góc cầu thang, hỏi Cố Mỹ ở dưới lầu "Chị, tờ giấy dính máu của em đâu rồi?"
"A, tờ giấy bẩn đó hả? Hôm nay chị dọn dẹp vệ sinh đã ném đi rồi, quá bẩn." Cố Mỹ nói.
“Chị ném?” Cố Hảo ngẩn người.
“A, xin lỗi.” Vẻ mặt Cố Mỹ một lần nữa hiện đầy vẻ áy náy “Chị làm sai gì sao?
Cố Hảo bất lực nhìn chị ta, cô từ trên lầu đi xuống, bước ra ngoài.
"Hảo Hảo, em muốn đi đâu vậy?"
“Thập Lý Hoa Đình.” Cố Hảo ném ra một câu nói.
Cố Mỹ ngẩn ra, đáy mắt xẹt qua một tia do dự, "Hảo Hảo."
Trong nháy mắt, bóng dáng Cố Hảo đã biến mất.
Gặp mặt không nhận ra.
Hai tháng saụ
Phòng phá thai của bệnh viện.
“Cởi quần áo, nằm lên đi, rất nhanh, ba phút nữa sẽ không đaụ” Y tá ngồi đó chuẩn bị làm việc.
Cố Hảo nằm trên ga trải giường phẫu thuật màu xanh lam, đôi mi mảnh mai chớp chớp, ánh mắt vô hồn, ánh sáng trong đôi mắt nhuộm đầy tuyệt vọng.
Cô không tìm thấy người đàn ông kia, căn bản cũng không biết người đàn ông kia rốt cuộc là ai, phương thức liên lạc duy nhất đã bị chị gái cô vứt đi, tìm trong thùng rác cũng không thấy, đến Thập Lý Hoa Đình cũng không có ai.
Cô đã tìm kiếm người đó suốt hai tháng qua.
Không có kết quả.
Cô là người xui xẻo, không trách được người khác.
Cố Hảo thở dài một hơi, bỏ đi, đương nhiên không thể trách?
Y tá là một phụ nữ trung niên, nghe thấy tiếng thở dài của Cố Hảo, nó với cô thêm một câu "Cô gái nhỏ, cô là mang thai sinh đôi. Cô nghĩ xem, một khi phá đi, sau này muốn sinh đôi khả năng rất khó, làm không tốt có thể để lại di chứng, cả đời không thể mang thai. Cô có muốn suy nghĩ lại hay không?"
Cố Hảo đang mở to mắt nhìn, bỗng chốc đỏ hoe.
“Tôi có thể xem lại giấy siêu âm kia một chút được không?” Cô nhìn y tá.
Y tá gật đầu rồi đưa cho cô "Cô xem, cả hai phôi thai đều lớn như vậy. Không bao lâu nữa cô có thể cảm nhận được cử động của thai nhi. Mấy tháng nữa là có thể được sinh ra, nhìn chúng từ từ lớn lên, trông giống hệt nhau, thật tốt."
Nhìn thấy phôi thai nho nhỏ ấy, tình mẫu tử lại lan tràn trong lồng ngực, Cố Hảo ứa nước mắt.
"Làm sao bây giờ? Tôi có chút không nỡ.”