Sắc mặt Tiêu Mặc Đằng cũng trầm xuống, có chút lúng túng, lời của trẻ con, hình như rõ ràng chọc đến chỗ đau của anh ta.
Hơn nữa, anh ta cũng rất kinh ngạc, một đứa trẻ, mới năm tuổi, lại có thể lợi hại như vậy, trong nháy mắt làm cho anh ta rất chật vật.
“Mặc Mặc, con học không sai, điều này có nghĩ là tránh được sự nghi ngờ.” Cố Hảo không thể làm gì khác là tiếp lời “Mẹ hiểụ”
Cô cũng hy vọng Tiêu Mặc Đằng hiểu, rốt cuộc, hiện tại anh ta là con rể của mình, con trai nhắc nhở đúng.
Sắc mặt Tiêu Mặc Đằng hơi cứng, anh ta nhìn Cố Tiêu Mặc một chút, tay nắm chặt, trên mặt rất nhanh lấy lại vẻ bình thường.
Tiêu Mặc Đằng nhìn Cố Tiêu Mặc nói “Cháu đã lớn như vậy, khí đó còn nhỏ chút xíu như vậy này.”
“Trước khi dượng đã gặp mặt cháu sao?” Cố Tiêu Mặc hỏi.
“Ừ, tôi đã nhìn thấy cháu khi cháu ra đời.” Anh ta nói “Đảo mắt đã lớn như vậy, cháu tên gì?”
“Cố Tiêu Mặc.” Cố Tiêu Mặc nói.
Tiêu Mặc Đằng ngẩn ra, trong mắt lóe lên một tia sáng, theo bản năng nhìn Cố Hảo, trong mắt của anh ta hình như rất kích động “Cố Tiêu Mặc? Cố Hảo, tên của cậu bé và anh có hai chữ đọc giống nhaụ”
Cố Hảo ngẩn người, hoàn toàn lúng túng rồi.
Nhìn Tiêu Mặc Đằng đang nhìn mình, dáng vẻ rõ ràng cho thấy rất kích động, anh ta có phải đang hiểu lầm cô đặt tên anh ta cho con để kỷ niệm anh ta đấy chứ.
“Chữ không giống nhaụ” Cố Hảo nói “Trùng hợp mà thôi.”
“Đây không phải là trùng hợp.” Tiêu Mặc Đằng chắc chắn là như thế “Cố Hảo, anh đều hiểụ
Cố Hảo nói “Không, anh thật sự đã hiểu lầm, không có ý tứ gì khác, chỉ là máy tính kiểm tra các tên và bói toán, tên này điểm cao nhất.”
Tất nhiên Tiêu Mặc Đằng không tin lời nói này, ánh mắt anh ta nhìn Cố Hảo, càng thêm nồng đậm “Ai, tạo hóa trêu ngươi, là anh không tốt.”
Nếu như ngày đó chưa cùng Cố Mỹ, có lẽ cũng sẽ không như vậy.
Trong lòng Tiêu Mặc Đằng như đưa đám.
Cố Hảo cũng không khỏi nghĩ đến ngày đó, tạo hóa, quả thật không cách nào sửa đổi.
Cố Tiêu Mặc nhìn Tiêu Mặc Đằng một chút, lại nhìn Cố Hảo một chút, chợt phát hiện trên mặt hai người là vẻ lúng túng rất giống nhaụ
Tên có hai chữ giống người dượng này, chẳng lẽ cái tên này thật sự để kỷ niệm dượng hay sao?
Ánh mắt của mẹ có vấn đề sao? Trước kia thích người đàn ông này sao?
Trong lòng Cố Tiêu Mặc tràn đầy các loại nghi ngờ.
Cậu bé hít sâu một hơi, thu hồi ánh mắt nói “Mẹ, chúng ta còn phải học thật nhiều, giống như Gió mạnh mới biết cỏ cứng, lửa mạnh luyện vàng thật. Đường dài mới biết sức ngựa, lâu ngày gặp người có tâm, là cỏ đều có cây, đều là nói, Tái ông mất ngựa nào biết không phải là phúc, vân vân rất nhiềụ”
Cố Tiêu Mặc nói xong, trên mặt Cố Hảo và Tiêu Mặc Đằng đều là vẻ lúng túng.
Tốt nhất không gặp.
Cố Hảo biết đứa nhỏ này không có ý định cho Tiêu Mặc Đằng sắc mặt tốt, cũng không biết đứa nhỏ này trong lòng có mâu thuẫn đến từ đâụ
Cố Hảo không hy vọng con trai là người không có lễ phép.
Cô nói với Cố Tiêu Mặc “Mặc Mặc, con vào phòng chơi đi.”
“Mẹ.” Rõ ràng Cố Tiêu Mặc không muốn.
“Đi.” Vẻ mặt Cố Hảo nghiêm nghị.
Cố Tiêu Mặc nhìn mẹ một chút, lại nhìn Tiêu Mặc Đằng một chút, hơi cúi đầu, bày ra một dáng vẻ tủi thân, nhỏ giọng nói “Được rồi, mẹ, con tự chơi, mẹ yên tâm, con sẽ rất yên tĩnh.”
Trái tim Cố Hảo đột nhiên đau nhói, càng hạ thấp tư thái như vậy, càng để sâu trong nội tâm Cố Hảo bắt đầu khởi động ra nhiều áy náy.
Nhưng, cô vẫn không có mềm lòng.
Cố Tiêu Mặc cẩn thận mỗi bước đi, nhìn mẹ không có ý tứ giữ mình lại, đôi mắt chuyển động mấy cái, đi vào phòng trong.
Sau khi lúng túng trầm mặc, lúc này Tiêu Mặc Đằng mới lên tiếng nói “Cố Hảo, em sinh một đứa con trai rất thông minh.
Cố Hảo trầm mặc ước chừng một phút, mới mở miệng nói “Sợ anh rể quên mất rồi, em sinh không phải là một đứa con trai, là hai.”
Sắc mặt Tiêu Mặc Đằng cứng đờ, tầm mắt chuyển một cái, nhìn về chỗ khác, cho nên không dám nhìn mặt Cố Hảo.
Đó là một loại cảm giác tội lỗi, lan tràn từng chút một, và nó trông thật mờ mịt trên toàn bộ khuôn mặt đẹp trai.
Cố Hảo nhìn dáng vẻ của anh ta, nhếch môi “Hôm nay nhìn dáng vẻ này của anh, cũng có vẻ là tôi trách móc vô cùng nặng nề rồi.”
“Xin lỗi, Cố Hảo.” Lúc này Tiêu Mặc Đằng mới nhìn về phía cô, trong mắt bao phủ sự đau khổ “Những năm này, anh cũng rất tự trách.”
Ánh mắt Cố Hảo sáng trong, nhìn Tiêu Mặc Đằng, mặc chút sắc bén bắt đầu tràn ra ngoài, chạm tới đáy mắt của anh ta.
Tiêu Mặc Đằng càng sợ hãi nhìn vào mắt cô, anh ta có vẻ hơi bối rối và nói hơi vội vàng “Anh với chị gái em, vẫn luôn vô cùng day dứt, đối với đứa trẻ kia, mọi người thực sự vô cùng áy náy.”
Mặt Cố Hảo vẫn không biểu hiện gì.
“Cố Hảo.” Tiêu Mặc Đằng thấy cô không nói, lại không thể không nhìn cô “Chẳng lẽ những năm này em rời đi, là vì đứa trẻ đã mất sớm kia sao?”
“Đúng.” Cố Hảo thẳng thắn đáp “Vì chuyện này mà tôi bỏ đi.”
“Em vẫn còn đang trách mọi người?” Sắc mặt Tiêu Mặc Đằng tái nhợt nhẹ giọng nói.
Cố Hảo nghĩ tới đứa trẻ đã mất sớm kia, trong lòng liền vô cùng đau khổ, cô lạnh giọng hỏi ngược lại “Chẳng lẽ tôi không nên trách các người sao?”
“Anh ...” Nhất thời Tiêu Mặc Đằng không nói ra lời.
Cố Hảo vẫn nhìn anh ta, hồi lâu mới nói “Tôi vốn không muốn gặp mặt mấy người, hôm nay anh tự mình đến cửa, Mặc Mặc nói rất đúng, anh rể đã lấy chị gái tôi, cũng nên sống qua ngày thật tốt với chị ấy, mà không phải lừa chị gái tôi làm chút việc mà chị ấy không biết.”
Mặt Tiêu Mặc Đằng càng thêm tái nhợt, máu trên mặt như rút hết đi, mở miệng cười nhạo chính mình, khuôn mặt tuấn tú cũng trở nên tái nhợt.
“Em nói đúng, Cố Hảo, anh nên mang theo chị gái em đến thăm các em.”
“Không.” Cố Hảo thản nhiên nói “Nếu như có thể, tôi hy vọng, tốt nhất là chúng ta không nên gặp nhaụ”
“Cố Hảo.” Tiêu Mặc Đằng kích động thấp giọng kêu lên.