Gặp chuyện không chút gợn sóng, ổn trọng bình tĩnh, đây mới là người được chọn làm bà xã lý tưởng trong lòng Tần Chí.
Đáng tiếc Thẩm Y Nhiên sinh muộn hơn hai mươi năm, nếu không cho dù thế nào Tần Chí cũng cưới cô làm vợ.
Triệu Nhã Hàm ôm chặt hai chân Tần Chí, cầu xin hắn:
“Đừng đánh, thằng bé là con trai duy nhất của chúng ta, chẳng lẽ ông muốn đánh chết thằng bé sao?”
Tần Chí vô cùng giận dữ: “Tần Chí tôi chính trực trung niên, sẽ không thiếu con trai, bà mau tránh ra cho tôi...”
Triệu Nhã Hàm lắc đầu: “Tần Chí, sao ông có thể đối xử với mẹ con chúng tôi như vậy, tôi là vợ cả của ông...”
Vợ cả?
Tần Chí cười mỉa: “Lúc trước bà làm thế nào để trở thành vợ cả của tôi?”
Gương mặt Triệu Nhã Hàm trắng bệch.
Thẩm Y Nhiên từng nghe nói tới ân oán thời trẻ của Triệu Nhã Hàm và Tần Chí.
Triệu gia tính kế Tần Chí trước, bức hắn không thể không cưới Triệu Nhã Hàm làm vợ.
Sau khi kết hôn tin tức tình ái của Tần Chí không ngừng xuất hiện, cho tới hôm nay vẫn như vậy.
Thẩm Y Nhiên nhớ lại việc này, ánh mắt hữu ý vô ý nhìn về phía Tần Chí.
Tần Vũ Trạch hoàn toàn phế đi, nếu Tần Chí đón con riêng về, như vậy địa vị của mình ở Tần gia sẽ thế nào?
Đại thiếu phu nhân của Tần gia có tiếng mà không có miếng sao?
Thẩm Y Nhiên muốn là gia nghiệp của Tần gia, không phải muốn thân phận đại thiếu phu nhân của Tần gia!
Tần Chỉ kéo Triệu Nhã Hàm ra, tay đấm chân đá với Tần Vũ Trạch một lát.
Tần Vũ Trạch ngất đi trong tiếng thét chói tai của Triệu Nhã Hàm, một quyền của Tần Chỉ đập trúng mặt anh ta.
“Người đâu, nhốt nó lại cho tôi, không có lệnh của tôi, bất cứ người nào cũng không được gặp nó...”
Người giúp việc nâng Tần Vũ Trạch đi xuống, Triệu Nhã Hàm khóc sướt mướt đuổi theo, bị Tần Chí túm trở về.
“Vũ Trạch? Vũ Trạch?”
Tần Chí bảo người đưa Triệu Nhã Hàm về phòng ngủ, còn sai người trông chừng bà ta.
Phòng khách khôi phục yên tĩnh, trên gạch màu trắng lưu lại loang lổ vết máu.
Tần Chỉ ngồi lên vị trí chủ vị, ánh mắt liếc Thẩm Y Nhiên một cái.
“Cha, sau này Vũ Trạch làm sao bây giờ?”
Gương mặt Tần Chí lạnh lùng: “Đương nhiên là cai nghiện, chẳng lẽ con còn ý tưởng gì khác sao?”
Thẩm Y Nhiên cụp mắt: “Cha, con muốn về Thẩm gia ở mấy ngày.”
Tần Chí lại nói: “Gần đây trong nhà không yên ổn, đợi qua khoảng thời gian này đã!”
Ánh mắt Thẩm Y Nhiên bất ngờ nhìn về phía Tần Chí, chậm rãi gật đầu.