“Cha, cha có thể đứng dậy hay không?”
Tần Chí mím môi gật đầu, cánh tay của Thẩm Y Nhiên dùng sức, hắn thuận thế đứng dậy.
Hơn nửa cơ thể của hắn dựa vào người Thẩm Y Nhiên, khiến gương mặt cô đỏ bừng.
Muốn Tần Chỉ đứng vững, nhưng hắn câu lấy một chân, cơ thể đảo đông lắc tây.
Thẩm Y Nhiên nhân tiện bị hắn lay cơ thể không đứng vững, cảm thấy bị thứ gì đó vướng chân, kinh hãi kêu lên ngã về phía mặt đất.
Bên hông căng thẳng, trời đất quay cuồng một trận, Thẩm Y Nhiên nghe thấy một tiếng rống buồn bực, khi mở to mắt ra lần nữa, cô đã dựa lên người Tần Chí.
Thẩm Y Nhiên kinh ngạc đến ngây người, cho dù thế nào cũng không ngờ tới sẽ xảy ra loại chuyện như thế, hoang mang rối loạn muốn đứng dậy, không ngờ bị Tần Chú đè lại.
“Đừng nhúc nhích!”
Thẩm Y Nhiên cứng đờ trên người Tần Chí, nhìn biểu cảm đau đớn của hắn trái tim đập nhanh hơn.
Không phải là mình sẽ đè hỏng chỗ đó của hắn đấy chứ?
Nếu đúng là như vậy, chuyện này phải làm thế nào cho phải đây?
Thẩm Y Nhiên đang suy nghĩ miên mang, Tần Chí đẩy hông, đại não của cô nổ bùm một tiếng!
“Đau chết mất.”
Không rảnh lo ngượng ngùng, Thẩm Y Nhiên hoảng hốt lợi hại.
“Cha?”
Tần Chí thoạt nhìn rất đau đớn, lại an ủi cô: “Cha không sao, con đừng lộn xộn.”
Ánh mắt Thẩm Y Nhiên dời khỏi mặt hắn, nhìn bốn phía, trên gương mặt trắng nõn đều là lúng túng.
Con dâu đè lên người cha chồng, nếu để người ta thấy chuyện này, mình đừng làm người nữa.
Đặc biệt là cha chồng chỉ mặc một chiếc quần tứ giác, mà cô chỉ mặc đồ ngủ, đồ ngủ còn lộ mông, cảnh này cho dù là người nào thấy được đều suy nghĩ miên man.
Càng nghĩ trái tim càng loạn, không rảnh lo đau đớn của Tần Chí, đôi tay đè lên mặt đất.
Thẩm Y Nhiên chỉ có thể tách chân ra ngồi trên người Tần Chí.
Thẩm Y Nhiên ngồi dậy, nhưng mà giây tiếp theo, cha chồng con dâu cùng cứng đờ.
Hoa huyệt mềm mại mập mạp ngồi lên đống thịt, Thẩm Y Nhiên cử động không phải, mà không cử động cũng không phải!
Cắn môi một lát, Thẩm Y Nhiên vẫn cử động, Tần Chỉ bất ngờ ngồi dậy ôm lấy cô.
“Cha?”
“Đừng nhúc nhích!”
Giọng điệu của hắn đè ép tới cực thấp, như đang kiềm chế gì đó.
Thẩm Y Nhiên không dám có cử động nhỏ, rất nhanh đã cảm nhận được lửa nóng.
Tần Chí như không kiềm chế được, ôm chặt lấy cánh tay cô, mặt vùi vào trên cổ cô.
Không kìm lòng nổi đưa đẩy hông, cọ xát tâm trí rối loạn của Thẩm Y Nhiên.