⬅ Trước Tiếp ➡
Một ly rượu được đưa tới trước mặt Thẩm Y Nhiên, cô không nhận lấy, Tần Chí giơ ly rượu vang đỏ.
“Tâm sự với con.”
Tâm sự?
Hắn muốn tâm sự chuyện gì với mình?
Thẩm Y Nhiên do dự một lát nhận lấy ly rượu vang đỏ.
Nửa người trên của Tần Chỉ dựa vào ghế, cầm ly rượu vang nhẹ nhàng lắc lư.
“Y Nhiên, tình hình của mẹ con thế nào?”
Thẩm Y Nhiên: “Trước mắt cảm xúc của mẹ không tốt lắm.”
Tần Chí thở dài một hơi, lắc lư ly rượu vang đỏ: “Mẹ con bị nhốt lại, Tần gia to như vậy sẽ không còn người quản lý.”
Thẩm Y Nhiên cụp mắt, trái tim không nhịn được đập nhanh hơn.
Triệu Nhã Hàm quản lý bên trong Tần Chí quản lý bên ngoài, hiện giờ đại phu nhân của Tần gia bị con trai liên lụy, nhốt mấy ngày còn được, nếu không có lý do không lộ mặt thời gian dài sẽ bị người ta phê bình.
“Y Nhiên, con cho rằng trước mắt người nào thích hợp quản lý nhà này?”
Thẩm Y Nhiên cụp mắt, sợ Tần Chỉ nhìn ra được ý nghĩ chân thật trong lòng cô.
“Y Nhiên?”
Ánh mắt Thẩm Y Nhiên nhìn ly rượu vang, giọng điệu không nhanh không chậm: “Cha, nếu cha hỏi con, vậy con sẽ nói một chút về cái nhìn của mình.
Tình hình trước mắt vẫn nên do người nhà chính chúng ta quản lý thì hơn, nếu không ầm ĩ ra chuyện khác, sẽ để lại tại họa ngầm cho cha và mẹ...”
Tay đang lắc lư ly rượu của Tần Chỉ dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt sáng của Thẩm Y Nhiên.
Hắn nâng ly, Thẩm Y Nhiên thấy thế cũng nâng ly lên.
Cách không chạm ly, Tần Chí uống một hơi cạn sạch ly rượu.
Thẩm Y Nhiên chỉ uống một ngụm nhỏ, thấy Tần Chí đều uống sạch, do dự một lát cũng uống theo.
Tần Chỉ đứng dậy muốn rót thêm, bị Thẩm Y Nhiên ngăn lại.
“Cha, tửu lượng của con có hạn.”
Tần Chí gật đầu, chỉ tự rót ly rượu cho mình.
Thẩm Y Nhiên dùng khăn lau khóe miệng, suy nghĩ dụng ý Tần Chí tìm mình.
Hắn đang thử mình sao?
Hay là dã tâm của mình bị hắn nhìn ra?
Thẩm Y Nhiên nghĩ tới mấy vấn đề này, không nhịn được liếc mắt nhìn Tần Chí.
Tần Chí đang phẩm rượu, ánh mắt kèm theo suy tư, Thẩm Y Nhiên không nhìn thấu được tâm tư của hắn.
Trong phòng làm việc yên tĩnh, Thẩm Y Nhiên đang đợi Tần Chí mở miệng, nhưng hắn chậm chạp không nói câu nào.
Lại trôi qua ba đến năm phút, Thẩm Y Nhiên nắm chặt khăn tay trong tay, đột nhiên cơ thể hơi khô nóng.
Trong lòng như có đốm lửa đang thiêu đốt, khiến trên trán cô chảy mồ hôi lạnh.
Thẩm Y Nhiên phát hiện mình không khỏe, muốn đứng dậy tạm biệt, lúc này Tần Chí mở miệng.
⬅ Trước Tiếp ➡