Ai cũng biết chuyện quỳ gối trước mặt tổ tiên và tiến vào từ đường là thế nào.
"Con tiện nhân vô liêm sỉ Tao đã bảo nó là con hồ ly tinh rồi mà "
Cơ thể Lâm Quyên run rẩy vì tức, bây giờ ván đã đóng thuyền, bà ta có làm ầm ĩ lên cũng chẳng được kết quả gì, ngược lại còn vô cớ giúp Tô Bối ngồi vững trên thân phận cháu dâu trưởng nhà họ Văn.
"Con bé là con tiện nhân vô liêm sỉ cũng được, mà hồ ly tinh cũng được... Nhưng bây giờ... Vậy mà con bé lại đường đường chính làm con dâu nhà họ Văn... Chị dâụ.."
Nghĩ đến cảnh Lâm Quyên đang thở hổn hển vì tức, lòng dạ Liễu Nhứ vô cùng vui vẻ.
Hôm nay ở từ đường không chỉ có chi nhà họ mà còn có các chi khác.
Nếu không bà ta cũng không dám tùy tiện nói chuyện thay Tô Bối ngay tại nghi thức cúng tế, đắc tội Văn Quốc Đống...
"Thế thì sao? Bà đây mà không chấp nhận thì nó cũng chẳng là gì cả "
Lâm Quyên vô cùng hận Liễu Nhứ, tôi nay bà ta cố ý làm loạn như vậy chẳng qua chỉ muốn làm khó Liễu Nhứ, ai mà ngờ Liễu Nhứ lại dám kéo thẳng Tô Bối ra.
Càng đáng giận hơn là từ đầu đến cuối không một ai nói gì với bà ta Ngay cả vừa rồi Văn Quốc Đống đến cũng chỉ để thông báo với bà ta một tiếng
Tô Bối đang ở từ đường h0àn toàn không biết chuyện Lâm Quyên bị người khác chọc tức phát điên tɾong phòng.
Mà dù có biết thì cô cũng chỉ vui vẻ mà không hề lo lắng.
Đàn ông nhà họ Văn đều phải trông giữ ở từ đường, đến đầu giờ sáng hôm sau phụ nữ có thể về nghỉ ngơi.
Tô Bối vẫn suy nghĩ mãi về câu nói của Văn Quốc Đống trước khi đi nên tâm trạng luôn bồn chồn không yên.
Văn Lê vỗ vỗ bả vai Tô Bối, an ủi "Em cứ yên tâm... Bố chỉ hung dữ bên ngoài thôi, không sao đâụ"
Tô Bối nhìn vị trí nhóm phụ nữ thì không thấy người phụ nữ mặc váy thời Đường đâụ
"Ừm, em về trước đây..."
Vân Lê giơ tay nhéo e0 Tô Bối "Đi đi, bên ngoài tối lắm, đi đường nhớ chú ý..."
Nói xong, ánh mắt anh ta dán chặt vào Tô Bối xinh đẹp động lòng người tối nay, anh ta ghé sát vào tai cô, khẽ nói "Ngoan ngoãn nằm lên giường chờ chồng về..."
Tô Bối không khỏi hít sâu một hơi "Đừng lộn xộn..."
"Ai bảo vợ yêu của anh lại đẹp như vậy làm gì... Chỉ muốn làm chết em thôi..."
Hơi thở nóng rực của người đàn ông lướt qua tai cô mang the0 một đợt ngứa ngáy râm ran.
Vành tai Tô Bối luôn là một điểm vô cùng mẫn cảm, bị người ta trêu chọc như vậy không khỏi mềm nhũn đi "Lưu manh... Anh quỳ tiếp đi... Em đi đây..."
Văn Lê nhìn chằm chằm gương mặt hờn dỗi đầy mê hoặc của Tô Bối, bên dưới lại bắt đầu ứng, anh ta khàn giọng nói "Đồ dâm đãng, mau quay về chờ anh."
Tô Bối vừa cúi đầu đã nhìn thấy động tĩnh dưới thân Văn Lê, hoa huyệt cũng không kìm được ướt át.
"Em đi thật đây..."
Ra khỏi từ đường của nhà họ Văn, các con đường quay về đều là đường nhỏ tối như mực.
Bởi vì Tô Bối dây dưa ở lại một lúc nên nhóm phụ nữ đã đi xa.
Ánh trăng sáng tɾong lạnh lẽo, xung quanh đều là những ngôi nhà đồ sộ đầy cảm giác cổ kính.
Nhờ ánh trăng đêm, Tô Bối giữ một khoảng cách nhất định với nhóm người đằng trước.
Hình như những người phụ nữ đi trước không biết Tô Bối đang đi đằng sau nên vừa đi vừa nói chuyện thì thầm "Chị nghĩ đêm nay Liễu Nhứ đắc tội với anh cả như vậy liệu có âm mưu gì không?"
"Còn có âm mưu gì được? Chọc tức chị dâu cả chứ sao... Chị dâu cả càng chướng mắt Tô Bối thì Liễu Nhứ càng muốn giúp Tô Bối... Chẳng phải là muốn nhìn Lâm Quyên tức chết sao..."
"Nhưng mà... Chị họ của cô ta đã..."
Chỉ nghe thấy người phụ nữ đó nói được một nửa rồi liếc nhìn đám con cháu bên cạnh, ngập ngừng một chút nói nói tiếp "Đều là chuyện cũ từ mấy chục năm trước rồi mà Liễu Nhứ vẫn còn nhớ sao?"
"Được rôi, thôi... Đừng nói nữa... Cứ để hai nhà đấy làm loạn đi..."
Tô Bối đã nghe được kha khá, nghĩ đến chuyện bố chồng đột nhiên nổi giận lúc nãy thì tɾong lòng đã có tính toán.
Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.
Đêm nay Lâm Quyên dựng lên một trò cười như vậy không phải may "áo cưới" cho cô à? Khinh thường cô thì làm sao?
Giống như thái độ của mấy người này đêm nay, nếu bên cạnh Lâm Quyên không có bố chồng thì cũng bị chị em dâu xa lánh như thường thôi.
Tô Bối cố ý đi chậm hơn bọn họ một đoạn, chờ bọn họ lên lầu hết cô mới đi vào phòng làm việc ở tầng một.
Trước khi đi vào, Tô Bối vân vê thắt lưng nếp nhăn, sau đó kìm nén cảm xúc rồi mới gõ cửa.
"Vào đi..."