Cô cắn môi, hung hăng cắn…
Nước mắt theo hốc mắt im lặng rơi xuống.
Trong khoảnh khắc được trọng sinh, cô đã nói với chính mình không được khóc, nếu như không nhìn thấy Tề Lăng Phong gặp báo ứng, cô không được khóc, cũng không có tư cách đến trước bia mộ của bố mẹ mình…
Tề Lăng Phong, anh biết tôi hận anh bao nhiêu không?.
…
Hôm sau. Sáng sớm
Kiều Tịch Hoàn mở to hai mắt.
Vốn tưởng rằng tối hôm qua là một đêm không ngủ, nhưng trong mơ mơ màng màng suy nghĩ, mình lại mơ màng ngủ thiếp đi, thậm chí một đêm không mộng, giờ phút này tỉnh lại cảm thấy thoải mái vô cùng.
Cô xoay người, nhìn đại thiếu tàn tật vẫn còn ngủ ở bên cạnh.
Dáng ngủ của Cố đại thiếu hết sức đẹp mắt, mày hơi nhăn lại, môi hơi nhếch lên, làn da vô cùng mịn màng.
“Nhìn đủ chưa?” Một giọng nói trầm khàn vang lên, hết sức lạnh lùng.
Kiều Tịch Hoàn suýt nữa bị hù chết
Người đàn ông này có con mắt thứ ba hả?.
Cô an ủi, nhìn người đàn ông trước mặt từ từ mở 2 mắt ra, đôi mắt đen nhánh vô cùng thâm thúy, phảng phất giống như một chiếc đầm sâu không thấy đáy, nhưng lại khiến cho người ta bị hấp dẫn trí mạng
Nhìn xa rất tuấn tú, nhìn gần, càng thêm đẹp trai.
“Còn nhìn nữa?” Sắc mặt của Cố Tử Thần trở nên lạnh lẽo.
“Đổi câu khác được không?. Lỗ tai của tôi nghe đến phát nhàm rồi”. Kiều Tịch Hoàn khó chịu, đôi mắt chớp chớp nhìn anh.
“Rời giường” Cố đại thiếu dường như không có chút nhẫn nại nào với cô.
Từng câu, từng chữ, lời ít mà ý nhiều.
Kiều Tịch Hoàn xoay người xuống giường, đang muốn đi vào phòng tắm rửa mặt
“Còn có tôi”. Đại thiếu gia rống giận nói
Kiều Tịch Hoàn nhìn anh ta, rồi chỉ chỉ mình: “Tôi giúp anh rời giường sao?”
“Phòng này còn có người khác sao?!”
Kiều Tịch Hoàn cắn môi nói: “Muốn đi toilet sao?”
“Không phát hiện tôi còn mặc quần áo ngủ sao?”
“Tôi giúp anh thay quần áo?!” Kiều Tịch Hoàn trừng lớn mắt hỏi.
Vẻ mặt của Cố đại thiếu giống như nói: “Cô thật ngu ngốc”
Trong lòng Kiều Tịch Hoàn cực kì khó chịu: “Anh đó, chân bị tàn tật, chứ có phải tay bị tàn tật đâu, anh giả bộ cái gì?”