“Vì sao em lại muốn hãm hại chị”
“Mẹ, thật sự là, Kiều Tịch Hoàn không biết kiểm soát hành vi của mình, ba năm trước cô ta với Tử Tuấn đã…”
“Đủ rồi”
Sắc mặt của Tề Tuệ Phân chợt trầm xuống: “Ngôn Hân Đồng, mẹ vẫn luôn cảm thấy con là người có giáo dục, cách đối nhân xử thế cũng rất giỏi, lại dám nói ra những lời như thế!. Hôm nay con bị trúng tà sao, tại sao lại không có chừng mực như vậy, con có biết vừa rồi người khách mẹ với bố con tiếp quan trọng tới mức nào không?. Ngược lại, con lại kéo mẹ ra đây để nghe con nói hươu nói vượn”
“Không phải đâu mẹ, mẹ tin con đi, Kiều Tịch Hoàn là một người phụ nữ ghê gớm, cô ta cấu kết với Tử Tuấn, cô ta…”
Ngôn Hân Đồng có chút nóng nảy, hoàn toàn không suy xét đến hậu quả, bật thốt lên lời giải thích
“Ngôn Hân Đồng”
Giọng nói của Tề Tuệ Phân cũng trở nên mạnh mẽ: “Con đủ chưa?. Trước đây không nói, con gây khó dễ cho chị dâu con khắp nơi, mẹ nể tình con có năng lực có khả năng chia sẻ với mẹ cho nên mới không so đo với con, nhưng mà nhiều năm như vậy, con vẫn không thay đổi được tật xấu đố kị của mình”.
“Mẹ, con không có…” Vành mắt của Ngôn Hân Đồng phiếm đỏ, nước mắt vờn quanh hốc mắt, nhìn qua rất ủy khuất.
“Con đừng gây thêm phiền phức cho mẹ”
Tề Tuệ Phân ném lại một câu, xoay người chuẩn bị đi, lại quay đầu nói với Kiều Tịch Hoàn : “Tình cảm vợ chồng các con khắng khít cũng là chuyện đáng mừng, nhưng mà ở chỗ này….Thôi, các con vui vẻ là được rồi.”
Sau đó, rời đi.
Tề Tuệ Phân thật là, bà ấy làm như người quái dị như Cố Tử Thần mới biết yêu lần đầu vậy.
Mối tình đầu?!
Kiều Tịch Hoàn thậm chí cảm thấy có thể dùng từ này để hình dung người đàn ông thâm trầm quái dị này!
Tề Tuệ Phân đi rồi, Ngôn Hân Đồng cũng hung hăng nhìn Kiều Tịch Hoàn rồi xoay người trở lại đại sảnh.
Giờ phút này, sau khi khôi phục lại chút lý trí, Ngôn Hân Đồng biết, nên lấy lòng Tề Tuệ Phân trước.
Cho nên, không lâu sau, vườn hoa đã yên tĩnh trở lại.
Kiều Tịch Hoàn khóe miệng nhếch lên, lạnh lùng nhìn bộ dạng hận đến nghiến răng nghiến lợi của Ngôn Hân Đồng.
Không phải ai cũng dễ bắt nạt đâu, Ngôn Hân Đồng.
“Chơi đủ chưa?” Phía sau truyền đến giọng nói vô cùng lạnh lùng.
Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn khuôn mặt người đàn ông đã sớm đen như đít nồi.
“Anh xem, tôi không phải đang đùa, đều do người trong nhà anh…”
“Lần sau, đừng lợi dụng tôi, tôi cho cô lời khuyên đấy”. Cố Tử Thần gằn từng tiếng, lộ ra cảm giác lạnh lẽo như ác ma đến từ địa ngục.
Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Thần đẩy xe lăn rời đi.
Người đàn ông này.
Cô vuốt khóe miệng của mình, khóe miệng bỗng nhiên cong lên!
Tức giận đi, tức giận chết anh luôn đi!.