Cô muốn giết người phụ nữ này!.
Thậm chí trong khoảnh khắc cô đánh mất lý trí.
“Còn chưa đủ mất mặt sao. Lập tức trở về phòng cho mẹ!” Tề Tuệ Phân lửa giận ngút trời, tiêu sái đi tới.
Sắc mặt của Cố Diệu trong nháy mắt trở nên khó coi.
“Mẹ…”
“Còn không đi mau” Sắc mặt của Tề Tuệ Phân lạnh hơn, ngữ điệu cũng trở nên nghiêm khắc.
Ngôn Hân Đồng cắn môi, ôm lấy những mảnh vải còn sót lại trên người mình chạy lên lầu hai, nước mắt không ngừng rơi, cô hận đến muốn đòi mạng, nhưng mà không thể làm gì được, cô hận, cô hận!
Những người khác lắc lắc đầu, tỏ ý không sao cả.
Nhưng mà bí mật thì không thể không nói, bữa tiệc tối này của Cố gia, luôn có sự cố diễn ra liên tục.
Cẩn thận ngẫm lại, dường như đều có liên quan đến con dâu trưởng của nhà họ Cố.
Dâu trưởng của Cố gia, là một người con dâu ngu ngốc trong truyền thuyết của giới thượng lưu, từ khi nào đã trở nên thông minh như vậy, khiến người ta gặp một lần thì khó quên!
Tất cả đều khôi phục lại trật tự ngay ngắn.
“Con đi theo mẹ qua đây”. Tề Tuệ Phân chợt nói với Kiều Tịch Hoàn, sắc mặt rất lạnh.
Trong đôi mắt của Kiều Tịch Hoàn hiện lên một tia giảo hoạt, rất ngoan ngoãn gật đầu: Dạ, mẹ”
Hai người đi vào một góc khuất trong phòng khách, không để cho người khác chú ý.
“Đêm nay, sao lại thế này?” Tề Tuệ Phân lạnh lùng hỏi.
“Mẹ, mẹ cũng hiểu lầm con sao?” Kiều Tịch Hoàn nhìn bà.
Tề Tuệ Phân cau mày.
“Sau khi từ nhà giam trở về, con biết mình có rất nhiều chuyện thi phi cũng như tai tiếng không tốt, ngồi tù 3 năm con đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, trước đó vài ngày, con bị phạm nhân ngủ chung giường đánh bị thương ở đầu, tìm được đường sống trong cõi chết, phải khâu 3 mũi, miệng vết thương vẫn còn, nhưng nó đã làm thức tỉnh con. Bây giờ con có thể trở về ngôi nhà ấm áp như vậy, con thật sự muốn chung sống hạnh phúc với Tử Thần và hiếu thuận với bố mẹ”
Kiều Tịch Hoàn nói xong, rất chân thành nói tiếp: “Thật vất vả mới khiến Tử Thần đối với con có chút thay đổi, những người khác vừa nói xấu Tử Thần, con đã nhịn không được….Nhưng con thật sự không cố ý gây chuyện với em dâu”.
Tề Tuệ Phân nhìn Kiều Tịch Hoàn, tướng mạo vẫn giống như trước đây, nhưng bà lại cảm thấy từ đầu đến chân cô đều thay đổi.
Bà im lặng nói: “Mẹ không có hiểu lầm con, chẳng qua là muốn nói chuyện rõ ràng, nếu con không làm gì, mẹ cũng không vô cớ trách phạt con được, lần sau con nên cẩn thận một chút”
Giọng nói của bà rõ ràng đã dịu dàng hơn rất nhiều.
Kiều Tịch Hoàn ngoan ngoãn cười, gật đầu.
Tề Tuệ Phân không phải là người tốt tính như vậy, trong lòng bà ta nghĩ cái gì, bà ta có tin vào lời nói của Kiều Tịch Hoàn hay không không quan trọng, chỉ cần để cho Tề Tuệ Phân hiểu Cố Tử Thần đối với Kiều Tịch Hoàn khác biệt, Kiều Tịch Hoàn có thể bảo vệ mặt mũi của Cố Tử Thần ở khắp nơi, là được rồi.
Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng Tề Tuệ Phân rời đi, đưa mắt tìm kiếm hình ảnh của Cố Tử Thần.
Cố Tử Thần không biết khi nào đã không còn ở đại sảnh, kỳ thực thời gian anh ta ở phòng khách rất ít. Trái lại Cố Tử Tuấn vẫn đứng cách đó không xa, ý vị thâm trường nhìn cô.
Nhìn đi, nhìn đi, cẩn thận nhìn lọt con mắt của anh ra.