⬅ Trước Tiếp ➡
Cô không tự giác cắn cắn môi, nhướng mày: “Nếu không, anh còn chờ đợi cái gì?”
Sắc mặt của Cố Tử Thần lạnh hơn.
“Đêm nay, nụ hôn ấy… như thế nào?” Khóe miệng của Kiều Tịch Hoàn nhếch lên, cô cố tình
Sắc mặt Cố Tử Thần càng trầm, nếu như tỉ mỉ quan sát, sẽ thấy bên tai có chút ửng đỏ.
“Hay là?. Hai chúng ta lần đầu tiên thân thiết?” Kiều Tịch Hoàn như phát hiện một bí mật động trời, không tin được hỏi.
Ý là, Kiều Tịch Hoàn gả cho Cố Tử Thần nhiều năm như vậy, cũng không chạm qua người đàn ông này?.
Chỗ ấy không đụng, không phải còn có những chỗ khác sao?.
“Kiều Tịch Hoàn, cô thật sự bị người ta đập hỏng đầu rồi sao?” Cố Tử Thần hung hăng nhìn cô.
Người đàn ông này hiếm khi nói một câu hoàn chỉnh như thế, cho nên Kiều Tịch Hoàn trả lời hết sức nghiêm túc:
“Đúng, bị đập rất nghiêm trọng, cho nên vẫn còn tụ máu bầm chưa tan hết, ảnh hưởng đến thần kinh, vì thế có một số chuyện tôi cũng không nhớ rõ lắm. nhưng mà bác sĩ đã nói có lẽ chờ máu bầm chậm rãi tan hết thì có thể khôi phục lại bình thường”
“Được rồi, tôi muốn ngủ”. Cố Tử Thần hình như không có hứng thú với chuyện của cô.
Kiều Tịch Hoàn cảm thấy người đàn ông này thật không hiểu phong tình, cô quả thực đã đưa mặt dựa vào cái mông anh ta mất rồi.
Cô xoay người định rời khỏi, bỗng nhiên như chợt nhớ tới cái gì đó, cô nhanh chân chạy về phòng của mình lấy đồ, rồi trở về phòng của Cố Tử Thần.
Cố Tử Thần đang muốn lên giường ngủ, nhưng nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn quay lại thì sắc mặt trở nên rất khó coi.
Kiều Tịch Hoàn cũng không quan tâm đến nét mặt của Cố Tử Thần, dù sao cô cũng đã quen với tính tình kì lạ của anh ta rồi, vì thế cô trực tiếp nằm lên giường của Cố Tử Thần, rồi nhắm mắt lại ngủ.
Thời gian trôi qua một giây, hai giây, ba giây….
“Kiều, Tịch, Hoàn” Cố Tử Thần gằn từng tiếng, nghiến răng nghiến lợi giận dữ.
Kiều Tịch Hoàn cảm thấy nếu như cô nhát gan một chút nhất định sẽ bị thanh âm âm trầm giống như tiếng phát ra từ địa ngục này dọa chết mất.
Cô cau mày, mở to mắt, có vẻ như không chút để ý nói:
“Có chuyện gì?”
“Cô đừng được đằng chân lại lân đằng đầu”. Đối với sự bình tĩnh của Kiều Tịch Hoàn, Cố Tử Thần nổi trận lôi đinh nói.
Đương nhiên với điều kiện tiên quyết là anh ấy có thể đập cô!.
“Chúng ta không phải là vợ chồng sao?” Kiều Tịch Hoàn hỏi anh.
Cố Tử Thần nhíu mày.
“Vợ chồng với nhau không phải nên ngủ chung một cái giường sao?” Kiều Tịch Hoàn tiếp tục hỏi, còn nói rõ rang rành mạch như thể đương nhiên.
Mày của Cố Tử Thần càng nhíu chặt hơn.
“Không cần mắc cỡ, nào, lên đây, ngủ ở đây nè”. Kiều Tịch Hoàn vỗ vỗ vị trí bên người mình, ngáp một cái thật to, xoay người tiếp tục đi ngủ.
Cố Tử Thần xiết chặt ngón tay, hung hăng nhìn người phụ nữ đang chiếm giường của anh.
⬅ Trước Tiếp ➡