Cho nên, đôi mắt cô chớp chớp, khóe miệng cong lên nụ cười quyến rũ: “Mẹ giao nhiệm vụ cho tôi, nếu như tôi không hoàn thành, tôi thực sự rất thảm?”
“Rất thảm?!” Anh ta dường như phát ra tiếng hừ lạnh trong mũi: “Trước đây Kiều Tịch Hoàn đã rất thảm rồi, còn Kiều Tịch Hoàn bây giờ…”
Cố Tử Thần nhìn cô, giống như đang đánh giá!
Hiện tại, Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc là ai?.
“Đừng nói những lời lộn xộn nữa, chúng ta bắt đầu làm việc chính đi” Kiều Tịch Hoàn mở đèn thủy tinh treo trong phòng, trong nháy mắt cả căn phòng sáng hẳn lên.
Ban nãy, không biết có phải cô nhìn nhầm hay không, nhưng ánh mắt của Cố Tử Thần khiến lòng cô run lên.
Người đàn ông này, nhất định phải đề phòng.
Cho nên cô thông minh, nhất thời di chuyển tầm mắt.
Cố Tử Thần ngẩn ra, lớn tiếng uy hiếp: “Kiều Tịch Hoàn, cô dám đụng vào tôi thử xem”
“Thử thì thử”.
Kiều Tịch Hoàn không chút do dự, lập tức kéo đũng quần của Cố Tử Thần.
Cố Tử Thần đẩy cô ra.
Kiều Tịch Hoàn đột nhiên kéo mạnh, Cố Tử Thần ra sức ngăn cản, sắc mặt của anh đã trở nên đen thui rồi, dưới sự giằng co mãnh liệt của hai người, chỉ nghe “rẹt” một tiếng, đũng quần bị rách làm hai.
Kiều Tịch Hoàn trợn mắt há hốc mồm nhìn miếng vải trên tay mình, tối hôm nay cô thật có duyên chuyên làm rách vải của người khác!
Sắc mặt của Cố Tử Thần không thể dùng từ khó coi để hình dung, quần của anh bị rách, nhưng vẫn còn chiếc quần tam giác màu đen, Kiều Tịch Hoàn nhìn chỗ ấy, có một loại cảm xúc hận không thể xé nát cái quần ấy ngay lập tức.
“Cô nghĩ cũng đừng nghĩ”. Cố Tử Thần nghiến răng nghiến lợi nói.
“Tôi đã nghĩ..”
Còn chưa nói xong, Kiều Tịch Hoàn cảm thấy có một sức mạnh đẩy cô ra, cả người cô hoàn toàn mất khống chế, bật ngã xuống dươi giường, trong một giây ấy, Kiều Tịch Hoàn cũng không quan tâm mình có thể với lấy thứ gì, chỉ lờ quờ bắt lấy người Cố Tử Thần, thầm nghĩ nếu có chết thì cùng chết!
Vì thế sau một trận leng keng, leng keng, hai người đều cùng nhau ngã khỏi giường, vang lên một âm thanh hết sức dữ dội, Kiều Tịch Hoàn còn hết sức “may mắn” được Cố Tử Thần đè dưới thân, mà dấu tay của mình….
Hả?!
Có cần chính xác như vậy không?
Cô cúi đầu, mà Cố Tử Thần cũng cúi đầu.
“A” Kiều Tịch Hoàn thét chói tai.
Cô cảm thấy tay mình sắp đứt rồi!
Cố Tử Thần nắm ngón tay, cả người tựa hồ đều không tốt, màng nhĩ sắp bị cô làm hỏng rồi.
“Đây không phải là kết cục mà cô muốn sao?. Cô la cái gì?” Cố Tử Thần chịu không được, lớn tiếng quát mắng.
Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra.
Đúng a!.