⬅ Trước Tiếp ➡
Tề Tuệ Phân hung hăng trừng mắt nhìn Ngôn Hân Đồng, rõ ràng không hài lòng với cách giải quyết của cô ta.
Ngôn Hân Đồng cúi đầu, hung hăng cắn môi.
“Chuyện này mẹ đã nói rồi, đừng bắt mẹ phải lặp lại. Chúng ta còn chưa ăn cơm, đừng vì chút chuyện này mà làm ảnh hưởng đến tâm trạng. Chú Trương, bảo người làm quét dọn những mảnh vỡ này đi, sau đó bảo bọn họ thu dọn cho tốt, đừng bỏ lỡ một mảnh nào hết, còn nữa, kêu cô ta lập tức cuốn đồ cút đi”
“Vâng, phu nhân”. Chú Trương vội vã gật đầu, nhanh chóng đưa Tiểu Linh rời khỏi.
Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn nhếch lên, nhanh chóng cùng Tề Tuệ Phân đi ăm cơm.
Ngôn Hân Đồng hung hăng trừng mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn, rồi bước ra khỏi phòng khách.
Tâm tình của Kiều Tịch Hoàn không tệ, cho nên không cần quan tâm đến ánh mắt oán giận của cô ta, hơi chuyển ánh mắt nhìn Cố đại thiếu đang đẩy xe lăn vào nhà ăn.
Có lẽ anh ta đã nhìn thấy toàn bộ quá trình, nhưng vẫn lặng lẽ ở trên lầu 2.
Thật đáng tiếc, người đàn ông này, cho dù cô có bị oan hay là giành được thắng lợi nho nhỏ, anh ta cũng không mở miệng nói một tiếng.
Cho nên, Cố Tử Thần, anh bị Kiều Tịch Hoàn đội nón xanh, là hoàn toàn xứng đáng.
Ăn cơm trưa xong, Tề Tuệ Phân trở về phòng.
Bị giày vò hơn nửa ngày, Tề Tuệ Phân lại có thói quen nghỉ trưa, vì thế cảm thấy khá mệt mỏi.
Kiều Tịch Hoàn nhìn Tề Tuệ Phân rời đi, nói với chú Trương: “Những mảnh vỡ lúc nãy chú nhặt đâu rồi?”
“Tôi đã giữ lại rồi, đại thiếu phu nhân cần dùng sao?”
“Ừm, đưa cho tôi, tôi cần dùng” Kiều Tịch Hoàn nói.
“Được, tôi lập tức đi lấy cho cô”. Chú Trương cung kính nói, mấy ngày nay, tin đồn về đại thiếu phu nhân đã truyền đến tai của bọn người hầu, lại trải qua việc của Tiểu Linh, không còn ai dám bất kính đối với cô.
Kiều Tịch Hoàn đợi ở phòng khách một lát, thì Cố Tử Thần đẩy xe lăn tiến vào, anh liếc mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn một cái, cho dù Cố đại thiếu có ngồi, lùn hơn so với cô, nhưng không hiểu vì sao, bất cứ lúc nào cô cũng cảm thấy anh ta chỉ dùng mũi để nhìn người, vẻ mặt kiêu ngạo và khinh thường như vậy.
“Cố Tử Thần” Kiều Tịch Hoàn đột nhiên gọi anh.
Cố đại thiếu ngừng một chút, nhướng mày.
“Ba anh có hiểu biết như thế nào về đồ cổ?” Kiều Tịch Hoàn hỏi.
Cố đại thiếu dường như không hiểu cô muốn nói gì, cũng không bình tĩnh đi phỏng đoán, sắc mặt trầm xuống: “Nói trọng điểm”
“Đồ cổ của ba anh là giả”
“Phải không?” Cố Tử Thần cũng không có một chút kinh ngạc.
Trong giờ phút ấy, Kiều Tịch Hoàn cảm thấy, anh ta đã biết sự thật.
“Bây giờ tôi muốn tìm chuyên gia để giám định” Kiều Tịch Hoàn nói.
Cố Tử Thần cũng không có hứng thú gì với công việc của cô, không nói chữ nào, xoay người rời đi.
Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng của Cố Tử Thần.
Vì sao cô cảm thấy bất kì chuyện gì cũng không liên quan đến người đàn ông này, nhưng anh ta luôn luôn nhìn thấu mọi chuyện?
⬅ Trước Tiếp ➡