⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mà, nếu như không xúc động, thì làm sao để mọi người biết Kiều Tịch Hoàn cô đã thay đổi rồi chứ ?!
Trở thành một người không dễ bắt nạt, là một người có năng lực để tự bảo vệ mình!
“Xuống giường” Cô đang cảm thấy vui vẻ, thì bên tai truyền đến thanh âm nóng giận của Cố Tử Thần.
Kiều Tịch Hoàn giật nảy mình, cô cảm thấy trái tim mình sắp bị anh ta làm hỏng rồi.
“Làm cái gì vậy?” Kiều Tịch Hoàn xoa xoa lỗ tai của mình.
Điếc thì ai đền chứ!
“Lập tức tắm rửa thay quần áo cho tôi”
“Làm gì?”
“Mới có thể lên giường” Cố đại thiếu gằn từng tiếng nói.
“Anh bị bệnh thích sạch sẽ hả?” Kiều Tịch Hoàn nhíu mày.
Vẻ mặt Cố đại thiếu lạnh lùng, dường như không muốn dong dài thêm câu nào với cô.
Kiều Tịch Hoàn xuống giường, cầm lấy áo ngủ của mình, đi vào phòng tắm.
Cô nói, cô không muốn so đo với Cố đại thiếu, càng so đo, càng chết người!. Mà người mệt chết chính là cô!
Sau khi tắm rửa xong đi ra, Cố đại thiếu đã thay một tấm drap giường mới.
Cố Tử Thần, rốt cục anh có thấy phiền hay không?.
“Tôi ngủ đây” Kiều Tịch Hoàn chạy lên giường, nằm ở bên phải.
Cố Tử Thần không nói thêm nữa, xoay người đi vào phòng tắm.
Kiều Tịch Hoàn làm thế nào cũng không ngủ được, cô lăn qua lộn lại ép buộc mình đi vào giấc ngủ, đợi Cố Tử Thần từ trong phòng tắm đi ra cô vẫn còn lăn lộn…Nhưng Cố Tử Thần tắm như thế nào, kỳ thật cô cảm thấy rất tò mò.
“Nhìn cái gì?!” Cố Tử Thần dường như cảm thấy khó chịu khi bị cô nhìn chòng chọc, giọng điệu đương nhiên cũng không tốt.
“Cũng không phải rất đẹp mắt” Kiều Tịch Hoàn dời tầm mắt.
“Đẹp hơn cô” Cố Tử Thần hiếm khí phản bác lại giống như trẻ con.
“Chỗ nào đẹp hơn tôi?!”
“Mặt”
“Anh trang điểm đi!” Kiều Tịch Hoàn cười thoải mái:
“Không ai tự kỷ giống như anh. Huống chi có không phải mình anh có khuôn mặt giống vậy, Cố Tử Hàn cũng có, có gì kiêu hãnh chứ…”
Kiều Tịch Hoàn cảm thấy tầm mắt của người nào đó càng lúc càng lạnh.
Nhìn xem, cô biết ngay là anh đang ghen tị với Cố Tử Hàn.
⬅ Trước Tiếp ➡