“Tôi muốn bình gốm cổ thật mà anh nói ngày hôm qua”
Cổ Nguyên híp mắt, đánh giá cô từ trên xuống dưới, môi mỏng hé mở: “Cô rốt cuộc lấy tự tin ở đâu, rằng tôi sẽ đưa cho cô?”
“Tôi không cần anh đưa cho tôi, mà là tôi mua.”
“Cô muốn tôi nói bao nhiêu lần, tôi không thiếu tiền.” Cổ Nguyên nổi giận.
Hình như người đàn ông tao nhã này rất ít khi nổi giận, không chút nào che giấu.
“So với tặng không còn tốt hơn.”
“Cô, cô…”
“Tôi tên là Kiều Tịch Hoàn, anh có thể gọi tôi là Hoàn Hoàn” Kiều Tịch Hoàn rất bình tĩnh, còn cười rất đẹp mắt, hoàn toàn không để ý đến đối phương bị mình chọc giận đến phát điên.
“Kiều Tịch Hoàn, tôi nói với cô một lần nữa, cô đừng được một tấc lại đòi tiến một thước, bằng không tôi sẽ đưa cô đến cục cảnh sát.”
“Từ bé anh không phải rất sợ cảnh sát sao?” Kiều Tịch Hoàn cười.
Hồi bé Cổ Nguyên có rất nhiều tật xấu, đừng nhìn bộ dạng anh ta vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng lại có một vài tật xấu, thậm chí nói ra còn khiến người ta cảm thấy buồn cười. Kỳ thật, nhiều khi bọn họ cũng cảm thấy kinh ngạc, rõ ràng là một người tốt, tại sao lại sợ cảnh sát?!
“Cô làm sao mà biết?” Cổ Nguyên hung hăng nhìn cô.
“Tôi đoán” Cô vẫn khoan khoái trả lời như cũ.
“Cô rốt cuộc là ai…”
“Tôi tên là Kiều Tịch Hoàn”. Kiều Tịch Hoàn nhìn anh, thật nghiêm túc nói: “Ngày mai tôi còn sẽ đến, cho đến khi anh đồng ý mới thôi…”
Kiều Tịch Hoàn đứng dậy, rời đi, đứng ở cửa một giây, lại quay đầu nói:
“Không biết có phải là sự thật hay không, nghe nói trong khoảng thời gian này anh gặp nguy hiểm, nên cẩn thận một chút, tôi không muốn lần sau tôi tới lại nhìn thấy thi thể của anh…”
Cổ Nguyên đen mặt nhìn người phụ nữ tự nhiên mở cửa.
Cô ta đang nguyền rủa anh sao?!.
Trong trí nhớ của anh, người có thể nói những lời ác độc như thế, ngoại trừ Hoắc Tiểu Khê, không có người thứ hai.
Anh im lặng, liên tục nhìn về phía cửa, thời điểm rời đi, ngay cả cửa phòng cũng không đóng lại, rõ ràng giống người phụ kia như đúc!.
Đầu của anh bị đánh đến chấn thương sọ não rồi sao?. Vì sao lúc nào cũng cảm thấy giống như vậy….
Một lúc lâu sau, Cổ Nguyên mới hoàn hồn.
Anh nghĩ, có lẽ mình nên đi khám bác sĩ tâm lý rồi.
….
Kiều Tịch Hoàn đi ra khỏi công ty đồ cổ Cổ Vân Sơn, không hiểu sao lúc này cô không muốn trở về biệt thự nhà họ Cố.
Cô một mình yên tĩnh lặng lẽ đi trên đường cái, chen chúc trong dòng người đông đúc đến quảng trường.