Hiện tại cô cho là, đầu của cô bị hỏng mất rồi, từ khi cô tử vong ngoài ý muốn ở kiếp trước cho đến nay, cô đều có thể khống chế tốt cảm xúc hận không thể giết chết anh ta của mình, nhưng trong lúc lơ đãng cảm giác đó lại sục sôi trong lòng cô, khiến cả người cô như bị kiến cắn, không có chỗ phát tiết!.
….
Một góc khác của thành phố.
Trên màn hình TV to lớn đang trình chiếu tin tức nóng hổi của ngày hôm nay.
Thành giao với giá 250 vạn, có phần vượt qua sự mong đợi của anh ta.
Chỉ là, mày của anh ta khẩn trương nhíu lại, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
Đại thiếu phu nhân của Cố thị, Kiều Tịch Hoàn!
Toàn bộ quá trình phỏng vấn cũng không nghe cô nhắc đến ba chữ “Tề Lăng Phong”
Thật vất vả mới bỏ qua được cái tên “Hoắc Tiểu Khê”. Nhưng mà ba chữ “Tề Lăng Phong” lại không được nhắc đến.
“Điều tra thêm về lai lịch của cô gái này”. Người đàn ông gằn từng tiếng nói.
…
Phòng khách nhà họ Cố to như vậy.
Mọi người trong nhà đều ngồi ở trên sofa, tầm mắt họ đều rơi vào trên người của Kiều Tịch Hoàn.
Chuyện hôm nay Kiều Tịch Hoàn làm ra, không tính là lớn nhưng cũng không phải là chuyện nhỏ, chắc chắc kinh động đến giới truyền thông Thượng Hải, bây giờ nổi tiếng rồi.
Không sinh ra ảnh hưởng tiêu cực gì, nhưng không có nghĩa là được người trong Cố gia thích, nhất là những cách làm việc không khiêm tốn.
“Con thừa nhận, là con nhất thời xúc động” Trước mặt bao nhiêu người, Kiều Tịch Hoàn mở miệng.
“À” Ngôn Hân Đồng đột nhiên cười lạnh một tiếng.
Quả nhiên là một Kiều Tịch Hoàn không dùng đến não, căn bản là đồ ngu ngốc.
Vài ngày trước làm được việc, rõ ràng là mèo mù vớ phải chuột chết, nhặt được một chút tiện nghi mà thôi.
“Chị dâu, mấy ngày trước không phải chị nói với mẹ sẽ an phận giữ mình sao?. Tại sao mới an phận vài ngày, đã kiềm nén không được rồi hả?” Mỗi câu mỗi chữ của Ngôn Hân Đồng đều tràn ngập châm chọc.
Ánh mắt của Kiều Tịch Hoàn nhìn thoáng qua Ngôn Hân Đồng, sau đó trong lúc lơ đãng nhìn thoáng qua gò má lạnh lùng của Cố Tử Thần, lại có chút thất vọng.
Cố đại thiếu cảm thấy chán nản với mình sao?!.
Kiều Tịch Hoàn cảm thấy, mình quả thực đã nhìn nhầm.
Cố đại thiếu làm sao có thể tỏ ra bênh vực mình trước mặt người ngoài chứ?. Mình chờ mong cái gì?.
“Nhưng con không thấy đây là chuyện xấu.” Kiều Tịch Hoàn nói với Cố Diệu.
Mày của Cố Diệu nhíu lại, hiển nhiên không có mấy hứng thú với lời nói của Kiều Tịch Hoàn , cảm giác hôm qua nhìn cô bằng con mắt khác, trong khoảnh khắc đã không còn sót gì trong mắt, sắc mặt ông trầm xuống:
“Trong long con, chuyện gì mới gọi là chuyện xấu?”