⬅ Trước Tiếp ➡
Khi đó.
Một tiếng nhạc chuông di động iphone vang lên, Cố Tử Hàn nhìn điện thoại của mình: “Ba, con đi nhận điện thoại, là điện thoại của James tiên sinh”
Cố Diệu vẫy vẫy tay, ý bảo anh ta đi nghe điện thoại.
Cố Tử Hàn đi đến một góc yên tĩnh khác ngược hướng với phòng khách, dùng tiếng Anh lưu loát để tiến hành trao đổi.
Khoảng 5 phút sau, Cố Tử Hàn đi tới, cung kính nói với Cố Diệu :
“James tiên sinh đã đồng ý hợp tác với chúng ta, bảo con 3 tuần sau đến Mỹ ký hợp đồng”
“Tại sao lại đột nhiên quyết định hợp tác?” Cố Diệu mặc dù vui vẻ, nhưng vẫn có chút kinh ngạc.
“Nói là vô tình xem tin tức Trung Quốc, nhìn thấy tập đoàn Cố thị của chúng ta làm từ thiện, trong cảm nhận của ông ấy, những xí nghiệp làm việc thiện luôn là những đối tác có thành ý hợp tác nhất, cho nên rất yên tâm hợp tác với chúng ta. Hơn nữa…” Cố Tử Hàn dừng một chút:
“James tiên sinh và Hoắc Tiểu Khê từng có duyên phận vài lần, ông ấy rất thưởng thức với đầu óc kinh doanh của Hoắc Tiểu Khê, ông ấy vẫn luôn cảm thấy tiếc nuối với cái chết của Hoắc Tiểu Khê, cho nên vì Hoắc Tiểu Khê cũng được, ông ấy bằng lòng hợp tác với tập đoàn của chúng ta.”
Cố Diệu bỗng nhiên thoải mái nở nụ cười: “Hạng mục 3 tháng gần đây còn phải chờ phía đối tác sửa chữa, cuối cùng cũng có thể bỏ tảng đá lớn này xuống rồi.”
Cố Tử Hàn gật đầu, cũng cười một cái.
Cho dù cười nhưng cô cũng cảm thấy ánh mắt của người đàn ông này rất lạnh.
“Kiều Tịch Hoàn” Cố Diệu quay đầu nhìn cô:
“Chuyện lần này, tuy rằng là do con nhất thời xúc động, nhưng cũng nhờ phản ứng mau lẹ, con cũng xuất phát từ lòng tốt cho nên bố sẽ không truy cứu, sau này khi làm việc gì cũng nên suy nghĩ kĩ một chút”
“Dạ, ba” Kiều Tịch Hoàn gật đầu.
Tâm trạng của Cố Diệu trở nên tốt hơn, cho nên căn nhà cũng trở nên sáng sủa hơn.
Tề Tuệ Phân cũng không nhịn được cười nói:
“Hoàn Hoàn lần này coi như thông minh, sau này đừng xúc động tùy tiện như thế”
“Dạ mẹ” Kiều Tịch Hoàn cười cực ký xán lạn.
Những người trong nhà cũng cảm thấy vui mừng khi nghe tin tức này, đương nhiên trong đó cũng có một hai người không có ý tốt.
Ánh mắt Kiều Tịch Hoàn nhìn Ngôn Hân Đồng, nhìn biểu cảm như sắp khóc đến nơi của cô ta, trong lòng cô rất vui vẻ.
Cô chuyển ánh mắt.
Cố đại thiếu vẫn duy trì trạng thái cá chết của mình.
Thật sự là đòi mạng mà!
Cơm tối qua đi, mọi người đều tự mình trở về phòng.
Kiều Tịch Hoàn tắm rửa xong đi ra, nhìn thấy xe lăn của Cố đại thiếu ngồi ở giữa phòng, đôi mắt luôn nhìn cô, như có vẻ đăm chiêu.
“Làm gì vậy?” Kiều Tịch Hoàn bị Cố Tử Thần nhìn đến luống cuống.
⬅ Trước Tiếp ➡