Kỳ thật, nếu không phải Kiều Tịch Hoàn đã từng nghe Cổ Nguyên nói về tất cả mọi thứ ở trong phòng làm việc này, ngay cả chiếc ghế anh ngồi, và lọ cắm bút anh xài cũng là đồ cổ thì cô cũng không tin căn phòng này là vô giá.
Cổ Nguyên tựa hồ đã làm xong công việc, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang tự nhiên thưởng thức căn phòng, nét mặt có chút khinh thường lại không dám tin.
Tất cả đều rất giống, rất giống Hoắc Tiểu Khê.
Năm đó khi Hoắc Tiểu Khê đến văn phòng làm việc của anh, vẻ mặt đầy khinh thường nói, văn phòng làm việc của người trẻ tuổi lại trang trí như thế này đúng là đòi mạng, cô còn hoài nghi gu thưởng thức của anh. Mà khi anh giới thiệu tất cả đồ đạc trong văn phòng này đều là đồ cổ, Hoắc Tiểu Khê bỗng nhiên kinh ngạc đến ngây người, sau đó dáng vẻ khinh thường ấy vẫn còn, cô còn thản nhiên bổ sung một câu:
“Nếu cậu không khoe khoang sẽ chết sao?!”
Hoắc Tiểu Khê, Hoắc Tiểu Khê!.
Người đã chết lâu rồi, tại sao anh còn nhớ đến người phụ nữ không tim không phổi đó.
“Thưởng thức xong chưa?”
“Anh xong việc rồi?” Kiều Tịch Hoàn quay đầu lại nhìn anh.
Cổ Nguyên gật đầu.
Hoắc Tiểu Khê cũng không quấy rầy công việc của anh, bởi vì khi cô làm việc cũng không thích bị người khác làm phiền. Anh nhớ Hoắc Tiểu Khê đã từng vì một vụ làm ăn, mà làm việc suốt 48 tiếng không ngủ không nghỉ.
Anh hít một hơi thật sâu, chuyển mắt nhìn qua Kiều Tịch Hoàn, ngồi ở trước mặt anh.
“Nghĩ thông chưa?. Muốn bán bình gốm đó cho tôi chưa?” Kiều Tịch Hoàn đi thẳng vào vấn đề.
“Sau đó thì sao?” Cổ Nguyên gằn từng chữ.
“Anh bán?!” Kiều Tịch Hoàn có chút kích động.
Cổ Nguyên nhướng mày: “Tôi chỉ muốn nói với cô, cho dù giá cao gấp 3 lần tôi cũng không bán”
“4 lần?” Kiều Tịch Hoàn hỏi.
Cổ Nguyên cảm thấy tính tình của mình sắp bị người phụ nữ trước mặt làm điên rồi, anh trừng mắt nhìn cô, cố gắng duy trì giọng điệu ôn hòa nói:
“Tôi nói với cô, chỉ là muốn cô biết rõ, cho dù là bao nhiêu tiền tôi cũng không bán. Cô về đi, sau này đừng đến đây nữa”
Kiều Tịch Hoàn chống hai tay lên má nhìn Cổ Nguyên, không chớp mắt, chỉ nhìn anh ta:
“Anh muốn tặng không cho tôi sao?”
“Kiều Tịch Hoàn!” Cổ Nguyên thật sự bị chọc giận: “Cô có thể biết xấu hổ một chút không?.”
Thanh âm phẫn nộ như thế phỏng chừng bên ngoài cũng có thể nghe thấy.
Thanh danh cả đời anh đều bị hủy cả rồi!.
“Anh hung dữ như thế làm gì?” Kiều Tịch Hoàn xoa xoa lỗ tai của mình, khó chịu nói:
“Không phải chỉ lý giải sai thôi mà”
“Cô ngược lại rất biết cách lý giải.” Cổ Nguyên có chút trào phúng nói.
Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn cong lên: “Đương nhiên, tôi phải tìm cách có lợi cho mình rồi.”