Con Gái Dịu Dàng
Chương 3 Lần đầu gặp mặt
⬅ Trước Tiếp ➡
“Ba…”
Cô lắp bắp gọi một tiếng, tràn đầy sự ngưỡng mộ với ba.
Hoắc Tiêu bị một tiếng ba này gọi cho vui vẻ.
Từ Nam Nhượng kia đúng là biết cách giày vò, quả thật đưa đến cho anh “một cô con gái” tươi ngon mọng nước.
Bình thường Hoắc Tiêu không có hứng thú với vị thành niên, lui đến đều là thục nữ, nhưng tác dụng của men rượu khiến cho người ta thư giãn lại sa đọa, cô nhóc trước mắt trắng nõn, gương mặt nhỏ nhắn thanh thuần, dáng vẻ xấu hổ lại mang theo e sợ thật sự đẹp mắt.
Còn rất có trách nhiệm gọi anh một tiếng ba, làm cho huyết khí của Hoắc Tiêu cuồn cuộn.
Anh đi về phía cô gái, rất thuận tay ôm lấy cơ thể mềm mại của cô con gái ngoan này, ôm cô đến phía trên ghế sofa, để cho cô ngồi lên đùi mình.
“Bảo bối, chờ ba lâu như vậy, đúng là vất vả cho con rồi.”
Người đàn ông thành thục cao lớn đi đến, nhấc lên một trận gió, cánh tay rắn chắc ôm lấy chính mình, còn gọi cô là bảo bối.
Hoắc Huyên được ba ôm, được yêu thương mà lo sợ, trong đáy lòng lại nhảy cẫng.
Cô vô thức ôm lấy cổ Hoắc Tiêu, trông mong nhìn anh.
“Không vất vả, Huyên Huyên muốn gặp ba, Huyên Huyên sẵn lòng chờ.”
“Huyên Huyên thật ngoan, đúng là bảo bối ngoan của ba.”
Cái miệng nhỏ của con gái hơi thở như lan, giọng nói Hoắc Tiêu khàn khàn trầm thấp, một tay day huyệt thái dương làm dịu cơn đau đầu, choáng váng ở đại não, một tay giữ lấy cơ thể tản ra mùi hương của thiếu nữ xoa nắn, không nhịn được mà hôn lên gương mặt ửng hồng của cô.
“Ban thưởng, ba hôn một cái.”
Hoắc Huyên giật mình, ngay lập tức gương mặt nhỏ của cô đỏ hơn, cô xấu hổ không thôi, chỉ có thể dùng tay nhỏ đẩy ra lồng ngực rắn chắc của Hoắc Tiêu “Ba, không thể hôn…”
Mặc dù được ba yêu thích, cô rất vui, nhưng cô đã không còn là trẻ con nữa, không thể giống như đứa nhỏ cùng ba hôn hôn.
Hơn nữa trên người ba vừa nóng vừa cứng, lúc lại gần, hô hấp nóng rực cũng phun lên cổ và gò má của cô, cảm giác này, Hoắc Huyên vừa xa lạ lại vừa sợ, toàn thân cô căng lên, cắn môi dưới.
Bị tay nhỏ của con gái ngoan sờ soạng lên ngực hai lần, xương cốt Hoắc Tiêu mềm nhũn.
“Bảo bối, ba muốn hôn con.” Hoắc Tiêu giữ chặt lấy tay nhỏ của cô gái, gương mặt tuấn tú đến gần, liên tiếp hôn lên mặt, lên cổ Hoắc Huyên.
“A, ba…”
Không phải Hoắc Huyên cố ý muốn kháng cự mà thật sự quá xấu hổ, cô tránh trái tránh phải Hoắc Tiêu thân mật.
⬅ Trước Tiếp ➡