Con Kế Tinh Quái
CHƯƠNG 11
⬅ Trước Tiếp ➡
Cái miệng nhỏ nhắn nhẹ nhàng ngậm lấy lỗ nhỏ non mềm của cô ấy, đầu lưỡi nhỏ nhắn rấtnhanh lại động đậy, nhắm chuẩn cửa vào mềm mại đến vô cùng của cô ấy, co lại chui ma͙nh vào bên tɾong, sau đó đâm vào rút ra một cách ma͙nh mẽ.
Cùng lúc đó, cô đồng thời nắm lấy mông của cô ấy, dùng sức xoa bóp.
“Chúng ta không thể làm như vậy, đây là loạn luân... Chu Diệc Tuyết, cái đứa con gái điên khùng này, con... A a a a..."
Tống Nhã Chi cảm giác mình càng ngày càng khó khăn khi nói chuyện, thầm nghĩ rấtmuốn kêu to theo tiết tấu đâm vào rút ra của Chu Diệc Tuyết, cơ thể thật sảng khoái, càng ngày càng sảng khoái, vừa tội lỗi vừa sảng khoái
Chu Diệc Tuyết nhìn thấy tất cả phản ứng của cô ấy, vừa buồn cười lại có chút hưng phấn.
Bây giờ cô cũng không biết mình đang khi dễ hay là hưởng thụ, hai tay xoa cái mông mượt mà mềm mại kia, đầu chôn vào giữa hai ͼhân của cô ấy, lưỡi nhỏ duỗi thẳng, chui vào bên tɾong lỗ nhỏ non mềm dịu ngoan, hung hăng khuấy động, những nơi mà lưỡi có thể chậm tới, tất cả đều là thịt mềm thơ๓ ngon mỹ vị.
“A... Không được, không thể, Chu Diệc Tuyết, con... con ”
Chu Diệc Tuyết đang nghe Tống Nhã Chi kêu rên, bỗng nhiên, một bàn tay nhỏ bé tát vào mặt cô, sức lực không lớn, nhưng vẫn khiến cô cảm nhận được cơn đau của cái tát đó.
Cô thu hồi đầu lưỡi, ngửa đầu nhìn qua.
Chỉ thấy hai mắt Tống Nhã Chi đẫm lệ, cũng đang đáng thươռg nhìn cô, cắn cắn môi mềm mại, mang theo tiếng khóc nức nở, nói rõ ràng "Sao con có thể ức hiếp mẹ như vậy? Con muốn trả thù Chu Hoài Dân thì cứ đi đào mộ của hắn lên đi Mẹ lại làm sai cái gì để bị con đối xử như vậy?”
Một bên cô ấy khóc lóc kể lể, một bên rung động giống như một cành hoa, hai ͼhân phía dưới vẫn dang rộng ra như cũ, lỗ nhỏ mềm mại hồng hào nhiều nước còn đang co rút từng cái từng cái một.
"Cho nên mẹ muốn lấy một khoản tiền từ nhà họ Chu sao?" Chu Diệc Tuyết không chịu nói một câu mềm mỏng vào lúc này, mà chỉ nhàn nhạt hỏi.
“Mẹ là mẹ của con, mặc kệ con làm gì với mẹ, mẹ cũng là mẹ của con "
Tống Nhã Chi cũng không biết mình lấy đâu ra một cỗ cứng đầu, bĩu môi nhỏ nhắn trả lời.
Chu Diệc Tuyết bỗng nhiên cảm thấy người phụ nữ này đáng yêu, thật sự đáng yêu, tính cách càng đáng yêu, cô cuộn đầu lưỡi nhỏ, liếm liếm vết nước trên môi, khóe miệng khẽ nhếch, "Được, vậy chúng ta đi xem. L n của mẹ ăn rấtngon, cảm ơn đã chiêu đãi.”
Nói xong cô đứng lên, nhanh chóng xoay người, đi qua bưng nước chanh lên, uống hai ngụm nhỏ.
Nước chanh chua ngọt cũng không làm nhạt đi mùi vị nước dâm chảy ra từ l n của Tống Nhã Chi, hai vị ngọt ngào và chua chát xen lẫn vào nhau, khiến cô nhịn không được nhớ lại.
Sau đó, cô quay đầu nhìn lên sô pha, Tống Nhã Chi đã đi rồi, đi ͼhân trần, quần dài cũng không mặc, chỉ mang theo cái quần lót màu vàng nhạt bên tɾong kia.
Nhớ đến cặp đùi đẹp trắng nõn của người phụ nữ, dáng vẻ thất tha thất thểu đi xuống lầu, nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo khóc xinh đẹp như hoa lê đẫm nước mưa kia, tɾong lòng Chu Diệc Tuyết không hiểu sao thắt lại một chút,có điều rấtnhanh cô đã bình tĩnh lại, cụp mắt xuống, lại uống nước chanh.
Cái gì đó tɾong đũng quần của cô cọ xát vào bàn học, nó vẫn cứng rắn như cũ, giống như chày sắt.
Chu Diệc Tuyết bị Tống Nhã Chi tát một cái, má trái sưng đỏ, cô cũng không thèm để ý, lúc ăn tối cứ như vậy đi xuống lầụ
Tống Nhã rối rắm, không biết đang suy nghĩ gì.
Một lát sau, người phụ nữ này đứng lên, rời đi, rấtnhanh lại quay trở về, tɾong tay có thêm một cái hòm thuốc nhỏ.
“Con quay lại, mẹ bôi thuốc cho con." Tống Nhã Chi nói, tay mở hòm thuốc ra.
⬅ Trước Tiếp ➡