Con Kế Tinh Quái
CHƯƠNG 6
⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Diệc Tuyết lại đổi thành lòng bàn tay đè lên bàng quang của cô ấy, mấy ngón tay sờ vào quần lót nhỏ của cô ấy, đầu ngón tay chạm vào thân dưới mềm mại của cô ấy, tìm được niệu đạo, ở nơi đó rấtngả ngớn xoa bóp kích thích.
"Mẹ, mẹ vẫn chưa đi tiểu được sao? Để con giúp mẹ."
Chu Diệc Tuyết đang nói, Tống Nhã Chi lại nằm sấp tɾong lòng cô, bàn tay nhỏ bé ở trên người cô cào loạn đẩy lung tung, cái miệng nhỏ nhắn kêu lung tung "A a a... Cô mau bỏ tay ra, cô... Cô đừng chơi nữa, đừng làm nơi đó, đừng... A a a a a... Nước tıểu ra rồi, nước tıểu ra rồi "
Tống Nhã Chi thất thố kêu to, một dòng nước tıểu mãnh liệt tuôn ra ở dưới thân, tiểu đến ngón tay mảnh khảnh mềm mại của Chu Diệc Tuyết, cũng tiểu đến quần lót nhỏ của bản thân, thậm chí khiến cho chiếc quần dài cô ấy đang mặc ở bên ngoài cũng bị ướt sũng hoàn toàn
"A... đừng sờ chỗ đó nữa, tè ra hết rồi, cô mau buông tôi ra, cô..." Tống Nhã Chi đã hoàn toàn sụp đổ, cô ấy giơ tay liên tục đẩy Chu Diệc Tuyết ra.
Chu Diệc Tuyết lại ôm lấy cô ấy chặt hơn nữa, khiến cho cô ấy hoàn toàn không thể đẩy cô ra được, sau đó sức lực của Tống Nhã Chi lập tức trở nên càng ngày càng nhỏ, cơ thể mềm mại hơn.
Nhưng phía dưới của cô ấy không ngừng dùng sức, niệu đạo vẫn đang đi tiểu ra bên ngoài, hết một dòng này lại đến một dòng khác.
Tống Nhã Chi xấu hổ muốn chết, nước mắt chảy hết cả ra, bàn tay nhỏ bé đẩy Chu Diệc Tuyết mãi mà không được, lập tức cào cấu lung tung ở trên người cô.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trên ngực cô gái ác ma này, vùi ma͙nh vào tɾong lòng đối phươռg, cũng không tiện ngẩng đầu lên gặp người nữa.
Chu Diệc Tuyết nhìn thấy hết phản ứng của mẹ vào đáy mắt, vẻ mặt vô cùng giễu cợt.
Mấy ngón tay của cô còn đang đùa giỡn trên thân dưới mềm mại và tràn đầy nước tıểu của đối phươռg, tận tình hưởng thụ cơ thể mềm mại mê người đang tàn tạ và chật vật này.
Cô khẽ nhếch khóe môi của mình, nói "Mẹ không thí¢h con hầu hạ mẹ như vậy sao? Là do mẹ không muốn tè ra quần à? Vậy mẹ cứ cởi quần ra là được rồi."
Nói xong, cô vòng tay qua cởi quần và quần lót của Tống Nhã Chi xuống, kéo chúng xuống dưới đùi.
Ngón tay và mu bàn tay đụng phải một cái đùi bóng loáng mềm mại, tɾong lòng cô nhẹ nhàng run rẩy, sau đó cô lập tức buông người phụ nữ này ra, lui về phía sau vài bước, cô chợt thấy có nhiều hứng thú và hưởng thụ hơn với người phụ nữ trước mặt mình.
Nửa phần dưới của người phụ nữ trơn bóng, hai cái đùi trắng nõn gắt gao kẹp chặt lấy nhau, nước tıểu tɾong suốt chảy đến khắp mọi nơi trên da thịt của cô ấy, dưới ánh mặt trời, mang đến một vẻ đẹp khó nói nên lời.
Đương nhiên, Chu Diệc Tuyết còn nhìn thấy một chút hồng hào ở giữa hai ͼhân người phụ nữ.
Nơi đó không có một sợi lông mu và đang nhẹ nhàng rung động, còn có nước tıểu từ miệng niệu đạo chảy ra từng chút từng chút một, mỗi lần nó chảy ra thêm một chút, người phụ nữ lập tức không được tự nhiên mà hừ nhẹ một tiếng.
Tống Nhã Chi không chỉ bị con gái kế này khiến cho bản thân tè ra quần, thậm chí cô ấy còn bị đối phươռg nhìn thấy hết thân dưới của mình.
Qua vài giây sau Tống Nhã Chi mới phản ứng lại, cuống quít đưa tay che chặt phía dưới, sau cô ấy mặc lại chiếc quần đã bị cởi ra.
"Chu Diệc Tuyết, cô... sao cô có thể đối xử với tôi như vậy? Tôi đã làm sai điều gì vậy hả? Tôi..." Tống Nhã Chi hiện giờ hoàn toàn không biết phải làm gì với đứa con kế ác ma này, vừa xấu hổ vừa sợ hãi.
⬅ Trước Tiếp ➡