Chương 21
Ngay khoảnh khắc ấy, lực kéo trên cổ áo Bạch Lê đột nhiên biến mất, thân thể nàng bị người khác ôm ngang lấy. Hai luồng kiếm quang đan chéo chém lên bầu trời đêm, như tia sét trắng xé toạc màn đêm dày đặc.
“Khương Biệt Hàn Ngươi với Yểm Nguyệt Phường chúng ta có thù oán sâu đậm gì? Vì sao cứ phải đuổi tận giết tận?”
Văn Hoa ôm cánh tay bị chém đứt đang chảy máu chảy đầm đìa, đôi mắt đỏ ngầu, không màng nhặt lại nửa cánh tay kia.
Khương Biệt Hàn làm như không nghe thấy, bế thiếu nữ trong lòng chầm chậm hạ xuống đất. Hắn hơi cau mày, không hiểu lời kia từ đâu mà ra, bởi mệnh lệnh sư phụ giao cho hắn rõ ràng là truy sát những kẻ tội ác tày trời. Còn đệ tử không liên can khác có thể tha thì nên tha.
Dĩ nhiên, tên đầu sỏ họ Văn này thì nhất định phải giết, hắn dám bắt cóc Lăng sư muội, tội chồng thêm tội.
Khương Biệt Hàn không buồn đáp lời, chỉ vươn tay che chắn cho thiếu nữ đang run rẩy trong ngực, còn mình thì xoay người, một thân đối diện bao nhiêu kẻ địch, chính khí lẫm liệt
“Cô nương, đừng bận tâm đến ta. Mau chạy đi, càng xa càng tốt…”
Hắn nghiêm túc nói ra câu thoại kinh điển trong tiểu thuyết ngôn tình khi nam nữ chính sinh ly tử biệt, sau đó quay đầu lại nhìn.
Thiếu nữ ấy thật sự không màng đến hắn, đã sớm mất tăm mất dạng.
Khương Biệt Hàn “…”
Gió đêm thổi vạt áo phồng lên như cánh bướm, tà váy quét đất đã bị bẩn từ lâu, áo váy tay rộng vướng víu khó di chuyển khiến Bạch Lê suýt vấp ngã mấy lần.
Trên đầu thỉnh thoảng lại có kiếm quang lướt qua, nàng cúi thấp người men theo tường, chuẩn bị lẻn ra saụ
Phía trước chắc chắn đang đánh nhau long trời lở đất, nàng mà liều mình lao vào chẳng khác nào tự đi nộp mạng.
Tuy không biết đây là nơi nào, nhưng ít ra vẫn chưa bị vạ lây. Bạch Lê đang định vòng qua góc tường thì bắt gặp hai đệ tử cưỡi kiếm bay qua, nhìn pháp bào trên người, rõ ràng là đệ tử của Cự Khuyết Kiếm tông đang tuần tra.
“Ngươi nghe gì chưa, bốn đồ đệ của Trần sư bá phái Thủ Dương chết thảm lắm, chết ngay giữa đường, đến cổng Bạch Ngọc Lâu còn chưa thấy đâu, hai con tin đi cùng cũng bị cướp mất.”
“Ngươi nói là bị tiểu lâu la họ Văn giết sao? Làm gì có chuyện đó? Trong thời buổi rối ren thế này, chúng ta phải đồng tâm hiệp lực mới phải, đừng nói mấy lời giật gân như thế hù dọa ta.”
“Ta nói thật đấy. Thứ lỗi ta nói thẳng, Trần sư bá chỉ là một phù tu cảnh Động Hư, ngay cả gót giày của đại sư huynh chúng ta còn chẳng chạm tới. Trong bốn đệ tử đích truyền của ông ta, may ra chỉ có Triệu Minh Duệ là tạm chấp nhận được, ba người còn lại chẳng ra gì, chỉ làm hậu cần thì được, chứ đánh trận xông pha vẫn là việc của chúng ta.”
Bạch Lê núp trong bóng tối, âm thầm nhớ lại ba tu sĩ từng muốn lấy mạng nàng.
Nghĩ kỹ thì đúng là yếu thật.
Tên đệ tử Kiếm tông kia lại nói với giọng điệu tự phụ “Vả lại lần này chúng ta đến L ng Châu chinh phạt Văn thị, nói cho cùng cũng là do Trần sư bá khởi xướng. Ngươi đừng quên, năm mươi năm trước, ông ta mất cả một đôi nhi nữ ở…” Hắn đưa tay chỉ về phía tòa Bạch Ngọc Lâu cao vút chạm mây, liếc đồng bạn một cái đầy ẩn ý.