Kỷ Lăng Giang nhìn về phía anh vợ mình, lúc này Lâm Kính vẫn rất có tác dụng, kéo cánh tay Cố Kiều về phía mình, nhỏ giọng nói bên tai cô ấy: “Đừng quậy nữa! Trở về anh trai lại thu thập em.”
Chuyện này hay rồi, rắn mất đầu, chú rể không tốn sức ôm được mỹ nhân về.
Hôn lễ làm vô cùng long trọng, cánh hoa đầy trời và khí cầu, màu sắc rực rỡ đều được thể hiện ở trong hôn lễ. Với nhân mạch của ông cụ Lâm và Kỷ gia, đương nhiên khách khứa được mời tới cũng không kém.
Lâm Khả Ngải nắm tay ông ngoại đi từng bước tới trước mặt chồng mình, Tần Vô Ngu nhìn cảnh tượng trước mắt đều cảm khái. Hôn lễ của cô ấy tuyệt đối sẽ không lãng mạn như vậy, cũng không có người thân dặn dò và an ủi.
Cô ấy mới thất thần, đột nhiên xuất hiện tay của một người đàn ông che kín miệng cô ấy, kéo cô ấy tới góc không ai chú ý.
Tần Vô Ngu giãy dụa mấy cái, mới phát hiện người bắt cóc cô ấy là Trần Lệ… Trần Lệ nhếch miệng cười, ánh mắt có ý xấu quét từ trên xuống dưới người cô ấy, nhìn chằm chằm rãnh ngực sâu hút cười càng thêm khϊếp người: “Ăn mặc tao như vậy quyến rũ không ít đàn ông đúng không?”
“Anh có chuyện gì sao?” Tần Vô Ngu kìm nén nói.
Cho dù đối mặt với giọng điệu nhục nhã này của anh ta nhiều lần, cô ấy vẫn không nhịn được đau lòng. Rõ ràng cô ấy không làm gì, nhưng luôn bị anh ta bắt nạt…
“Người đàn ông mới nói chuyện với em là ai? Em và anh ta có quan hệ gì?” Trần Lệ thu hồi tươi cười, âm trầm nói.
“Một lão tổng của công ty thiết kế, chỉ nói mấy câu thôi, không có quan hệ gì.”
Trần Lệ đột nhiên bóp chặt cổ cô ấy, tàn nhẫn nói: “Tần Vô Ngu, nhớ kỹ em đã có đàn ông! Nên bảo vệ tốt nữ tắc của em!”
Anh ta bóp không chặt, nhưng vẫn khiến Tần Vô Ngu đau đớn mà chảy nước mắt. Cô ấy thực sự không rõ, rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì, hay là đời trước hủy diệt địa cầu, vậy mà gặp phải người đàn ông như vậy… Càng đáng sợ hơn là, cô ấy lại động lòng với anh ta…
Trái lại bên cử hành hôn lễ, vừa mới cử hành hôn lễ xong, chú rể đã gấp không đợi nổi vén khăn chùm đầu lên, trực tiếp hôn xuống, môi lưỡi triền miên dây dưa.
Căn bản không thèm để ý ở hiện trường có nhiều người, cảnh tượng này khiến các tân khách không nhịn được che mắt lại.
Có lẽ tình cảm của hai người là như vậy, không cần ngôn ngữ, không cần cố kỵ người khác, chính là tâm ý tương thông. Lúc này, trong lòng trong mắt hai người chỉ có đối phương, hình dung nhiều đều là nhợt nhạt, bọn họ biết rõ mình yêu đối phương, không giữ lại chút nào.
Chỉ có thế sự xoay vần, không rời không bỏ.