Cosplay Mỗi Ngày Để Tạo Bất Ngờ
Chương 118: Đêm đen 3
⬅ Trước Tiếp ➡
“Ừm… A… A…”
Trước đây cũng từng liếm thứ này, rất nhiều lần, nhưng cô không há to miệng nuốt vào, cảm giác rất kỳ lạ.
Ở phương diện làʍ t̠ìиɦ Kỷ Lăng Giang vẫn luôn rất sủng cô, từ trước tới nay đều là dựa theo vui sướng của cô, chưa từng mở miệng yêu cầu khẩu giao, ngay cả cao trào đều làm cô tới trước.
Lâm Khả Ngải phát hiện khẩu giao là chuyện rất cố sức, cô nỗ lực há to miệng không cho hàm răng đụng tới bảo bối cứng rắn lại yếu ớt kia. Nước bọt phân bố ra không kịp nuốt vào đều chảy lên thân gậy, cô dùng tay tuốt thân gậy, nước bọt khiến nó ướŧ áŧ mà sáng lấp lánh.
“Cục… Cục cưng… Ừm a…”
Kỷ Lăng Giang cảm thấy lực chú ý của toàn thân tụ tập lên trên côn ŧᏂịŧ dưới người, người phụ nữ mà anh âu yếm đang quỳ trên đất, dùng miệng ngậm lấy bộ phận dơ bẩn nhất của anh. Cô còn thành kính mút vào, giống như ăn mỹ vị nhân gian, chuyện này khiến anh trở nên điên cuồng hơn.
Chỉ nhả ra nuốt vào mấy phút, miệng Lâm Khả Ngải đã chua xót không chịu nổi. Cô học biện pháp trong AV, nhả ra côn ŧᏂịŧ của người đàn ông đổi thành liếʍ ɭáρ tinh hoàn.
Cô vừa liếʍ ɭáρ vừa mị nhãn như tơ hỏi anh: “Có thoải mái không?”
“Thoải mái… Ừm… Thoải mái… A cục cưng…” Trên trán người đàn ông nổi đầy gân xanh.
Phản ứng của người đàn ông khiến người phụ nữ rất vừa lòng, cô thích dáng vẻ khi anh vì cô mà trầm luân. Cầm lấy vòi hoa sen phun nước ấm lên côn ŧᏂịŧ của người đàn ông, đầu lưỡi lướt qua gân trên thân gậy, qυყ đầυ đỏ đậm sưng to cũng không được cô buông tha nắm trong tay mát xa.
Mãi đến khi cô cảm thấy đôi má mình không đau nhức, lại ăn vào đầu nấm đáng sợ kia. Lần này nuốt hoàn toàn, một phát cắm tận yết hầu. Lâm Khả Ngải khó chịu nhíu mày, nâng mắt thấy biểu cảm của người đàn ông sảng khoái thì cảm thấy mọi thứ đều đáng giá, vì thế càng liều mạng nhả ra nuốt vào an ủi côn ŧᏂịŧ.
“Cục cưng dâʍ đãиɠ… Đều học những chiêu này ở đâu thế… A… Cục cưng… Sướng muốn chết…”
Kỷ Lăng Giang rất muốn ôm đầu cô thao một trận, cắm sâu tận yết hầu của cô, nhưng sợ khiến cô bị thương, liều mạng nhịn xuống du͙© vọиɠ của mình. Côn ŧᏂịŧ không ngừng to lớn hơn, chỗ mắt ngựa đã sớm chảy ra không ít tϊиɧ ɖϊ©h͙, đã sắp tới đỉnh.
Anh cao giọng rêи ɾỉ: “Cục cưng ngoan… A… Nhả ra… Sắp bắn mau nhả ra…”
Nghe thấy những lời này Lâm Khả Ngải càng thêm mút mạnh lấy, nín thở đợi anh bắn ra hết.
⬅ Trước Tiếp ➡