Sướng! Con mẹ nó thật sướng! Hυyệŧ nhỏ hẹp không ngừng co giật, kẹp qυყ đầυ anh sảng khoái ngứa ngáy, cảm xúc ở bên trong không phải thứ gì có thể so sánh được, mỗi một tấc hoa văn đều phù hợp với thân gậy của anh. Khuyết điểm duy nhất là cô không chịu phối hợp, khiến anh không thể đâm tới tận đáy hυyệt̠ nhỏ của cô, thiếu đi chút lạc thú.
“Làm gì sao? Đương nhiên là làm em! Đại côn ŧᏂịŧ thao tiểu tao hóa sướng không? Hửm! Thao chết người mẫu dâʍ đãиɠ như em!”
“Ô… Không được không được… A a… Anh không thể làm em… Anh là đạo diễn… Ừm a… Em không quay AV… Anh đây là cưỡиɠ ɠiαи… A… Đừng cắm… Ừm a a…”
Đạo diễn Kỷ kéo tay người mẫu, cô không có năng lực phản kháng. Phần hông của người đàn ông va chạm cái mông to mọng của cô, đâm bộ ngực lắc lư lay động va vào nhau tạo ra âm thanh, môi hυyệŧ bao lấy côn ŧᏂịŧ của anh, tao huyệt cắn chặt qυყ đầυ. Còn có mật thủy làm dâʍ ŧᏂủy̠, vưu vật cỡ này đặt trước mặt anh, nếu anh không làm chẳng phải thiên lý khó tha.
Anh cười xấu xa nói: “Cưỡиɠ ɠiαи sao? Anh mở camera quay lại, chính là có thể quay rõ mặt em, em cứ việc cầm video đi tố cáo anh, chỉ cần em không sợ cả thế giới này đều biết. Có thể thao được mỹ nhân như em, ngồi tù anh cũng cam tâm… Mẹ kiếp! Tiểu hυyệŧ thật khít!”
Kỷ Lăng Giang bò đến người cô cưỡi cô thao huyệt, nói bên tai cô: “Đừng quên anh còn chụp rất nhiều ảnh của em, đều chụp cả mặt em, tốt nhất là em nên ngoan ngoãn để anh thao, đợi anh sướng xong sẽ suy nghĩ xóa những bức ảnh đó.”
Người mẫu hành nghề 2 năm, đâu gặp được người lưu manh vô lại như vậy. Làm trái với hợp đồng có âm mưu cưỡиɠ ɠiαи, còn uy hϊếp cô, chẳng biết xấu hổ bảo cô đi tố cáo.
“Anh khốn nạn! Ô ô ô… Ừm a… Em… Em cho anh thao… A a a… Sau khi thao xong anh phải… Ừm… Xóa ảnh đi… Nói phải giữ lời…”
“Cục cưng, chỉ cần em làm anh sướng, chuyện gì cũng nghe em.” Anh hôn lên lưng cô, tà ác lại sủng nịnh nói.
Sao có thể xóa đi được, càng không thể để người đàn ông khác nhìn thấy, nhất định phải nắm lấy nhược điểm này của cô, đến lúc đó muốn thao thì thao, tiểu mỹ nhân này vẫn quá đơn thuần.